Nhìn thấy là Thái phó đại nhân, Niếp Thanh Lân vội vàng muốn cầm tấm chănnhỏche lại thân thể quần áokhôngchỉnh tề: “Thái phókhôngphảinóicông vụ bận rộn, nhiều ngày naykhôngthể hồi phủ tướng quân sao?” Nếu nhưkhôngphải nghe Đan ma manóihắnkhôngquay lại, nàng cũngsẽkhôngcó gan làm loạn sáng sớm cởi quần áo bôi hương cao.
“Vội vàng xử lý xong, liền trở về làm bạn với công chúa, tránh cho công chúacôđơn lạnh lẽo lại nảy ra những ý nghĩkhônghay.” Niếp Thanh Lân thấy lời nàyrõràng làđangnóiđùa, nhưng Thái phó lại tỏ vẻ nghiêm trang, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng căng như mặt trống, thấy công chúa vẫn vùi gương mặtnhỏnhắn của mình vào trong trốn, bàn tay to dùng sức kéo đuôi chú cánhỏtrơn tuột này ra ngoài.
Niếp Thanh Lân chống đỡ trước ngực cường tráng của Thái phó đại nhân vội vàng hô: “mộtlát nữa phu nhân tướng quân tới tìm Bản cung có chuyện cần bàn luận, thỉnh Thái phó đừng làm càn...”
Nhưng miếng thịt thơmđãvào tay há có thể buông tha?
Bàn tay to khẽ lật, khuôn mặtnhỏnhắn lập tức chuyển xuống bên dưới, sau đó bôi lấy dầu thoa thơm ngát, cởi áo ngoài, nằm đè lên. Những lời bậy bạ mà con nhóc xấu xa nàynóiđêm qua, dám đem tên khốn kiếpkhônglên được mặt bàn là Cát Thanh Viễn tuyển chọn vào hậu cung, Thái phó đại nhân cảm thấy cơn ghenđangdâng trào, cảm thấy phải dùng thêm chút sức lực mới có thể thểhiệnra bản lĩnh của mình, cắt đứt ý nghĩ xằng bậy “lật thẻ bài sủng hạnh” của nữ tử dạy mãi mà vẫnkhôngthông “Nữ Giới” này!
Kết quả Thái phó đại nhânkhônghề nương tay,mộtđường thúc ngựa điên cuồng, khiến giường vang, đất rung núi chuyển, công chúa Vĩnh An tiếng kêu đứt quãng, thẳng đến khi cho nàng hiểu được sau khi hưởng dụng qua “trước nửa đêm”,thìsẽkhôngcòn phúc để tiêu thụ phần từ “nửa đêm về sáng”.
Nếu là bình thườngnóigiỡn như vậy, có lẽ Thái phó đại nhân chỉ thâm thúy nhếch mắt phượng lên, khóe môi nở nụ cười xấu xa dùng thân thể hung hăng xử lý nàng. Nhưng hôm qua đêm dàikhôngngười bên cạnh, Thái phó ở trong quân doanh xử lý công vụ trong lúc rãnh rỗi, nhìn hơi nước trà lài ấm áp bốc lên trong cốc, soi mình trong nghiên mực trong vắt đặttrênán thư, tỉ mỉ so sánh mình với “Cát tài tử” kiamộtphen, nhìn tới nhìn lui, nhìn cả xuôi lẫn ngược cũng thấy mìnhkhônghề thua kém tên kia ở chỗ nào, nhưng luận về tuổi tác lạikhôngcó cách nào ép xuống nên để thua Cát tặc kiamộtbậc, hơi hơi rơi xuống thế hạ phong.
Tuy rằng tuổi táchiệngiờ chính là thời điểm sung mãn của nam nhân, vóc người khí phách đều hùng vĩ oai phong, nhưng nghe thấy suy nghĩ của công chúađangđộ tuổi xanh mướt trong lòng muốn tìm nam nhân trẻ tuổi. Cho dù nuốt cả bình trà lạnh, cũng khó dập tắt đố kị trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

