Bên tai từng cơn gió lạnh thổi tới,trênthảo nguyên rộng lớnhiệnnay chỉ có ba con ngựa,mộtnam nhânđangbị thương, hai thiếu nữ cùng vớimộtđứa bé sơ sinh vẫnđangngủ say tới mức phun bong bóng trong lòng mẫu thân, đối với khẩu vị bầy sói mànóiđây chính là bữa ăn tối từtrêntrời rơi xuống, vừa vặn béo gầy vừa đủ.
Nghe thấy tiếng hét, bầy sói bắt đầu nhe răng nhếch miệng, bọn thú biếtrõphía sau có viện binhđãtới cứu, sao còn có thể thả miếng thịt béođãđến ngay miệng? Ngay lập tức hướng Niếp Thanh Lân vồ tới.
Xa xa người ngựa chưa tới, sói đóiđãtới trước, đúng lúc thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Trương Thị Ngọc vừa mới tỉnh lại nhào tới nằm che chắn bảo vệ công chúa, liền bị sói đói cắn ở lưng. Mắt thấy sói đầu đànđãtấn công, tứcthìbầy sói phía sau cũng rục rịch chuẩn bị xông lên. Đúng lúc này, hàng chục mũi tên lửa bắn tới đẩy ngã bầy sói.
Vệ Lãnh Hầuđitrước, chạy thẳng về hướng này, chiến mã hung dữ thành tánh, thấy bầy sóikhôngsợ liền giương vó đá bay hai con phía trước, Thái phó đại nhân bay lên vừa vặn đáp xuống bên người mà ngày đêm thương nhớ, giơ tay chém giết ba conđangbổ nhào ở phía sau, nhìn người nam nhânđangnằm đè lên người công chúa, thầm nghĩ: Chỗ này vẫn còn 1 con!
Nhấc chân liền đá Trương Thị Ngọc phía sau lưng máu thịt lẫn lộn quamộtbên. Sau đó xoay người ôm lấy công chúa, bàn tay lauđivết máutrênkhuôn mặtnhỏnhắn, pháthiệncông chúakhôngbị thương chỉ là máu sói bắn lên mặt liền thở phàonhẹnhõm.
Vốn tưởng rằngđãchết trong bụng sói,khôngngờ Thái phó giống như vị thần xuấthiệntrước mắtđangôm nàng, Niếp Thanh Lân nhất thời mừng rỡ khôn xiết, kích động ôm lấy cánh tay Thái phó, tình cảm mãnh liệt mênh mông như thế nàyđãđem mỏi mệt nhiều ngày nay tan biến, Thái phó cũng ômthậtchặt thân thể mềm mại ấm áp trong lòng như muốn khảm vào trong ngực. Mà thị vệ phía sau cũng đuổi tới bảo hộ chủ tử ở bên trong, liên tục chém giết sói đói.
Ưóc chừng bầy sói bị chém giết chỉ còn lại mười con. Vệ Lãnh Hầu ôm lấy Niếp Thanh Lân muốn đem nàng đặttrênlưng ngựa, đúng lúc này, Niếp Thanh Lân lo lắng nhìn Trương Thị Ngọcđangnằm bất độngtrênmặt đất, thấp giọngnói: “Thái phó, cứu Trương thái y...”
Lo lắng trong lòng Thái phó trầm xuống, lạnh giọngnói: “Đúng làâmhồnkhôngtan, chết cũngkhôngxong, mạng cứngthật!”nóixong trong tiếng khóc nỉ non của đứa bé trong lòng Xảo nhi xoay người lên ngựa, ôm chặt Niếp Thanh Lân vào lòng, giục ngựa chạykhôngngừng về quan ải quan trọng là Thanh Long quan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

