Chuẩn bị lễ vậtthậtsựlàmộtchuyện rất đau đầu, nhất là người thu lễ lại là người phú khả địch quốc, trân bảo hiếm thấy muốn lúc nào cũng được, mỹ thiếp trong nhà như mây, người như vậysẽthiếu cái gì đây?
Sau khi Niếp Thanh Lân quay lại cung Phượng Sồ, lục mấy món đồ mà Đan ma ma vừa lấy ra, buồn rầu cuốn lọn tóc. Mấy vật đáng giá cầm được đều là đồ hải ngoại mà Thái phó đại nhân cung cấp. Nếu bánthật, mượn hoa hiến phật như vậythìkhôngcòn thể diện hoàng gia rồi.
Niếp Thanh Lân trái lo phải nghĩ, chỉ có thể vậy thôi. Đúng lúc ấy, Tiểu Trầm hậu tìm đến chỗ mình chơi, thị nữ bên người bưng lênmộtcái làn đựng đồ may vá, bên trong là mấy tác phẩm hoàn thànhmộtnửa.
Tiểu Trầm hậu cảm thấy thân là congáiphải tinh thông nữ công, ngồi trong phòng xe chỉ luồn kim nhất định có thể tăng thêm vẻ hiền thê. Thấy muội muội của chồng vì thân thế phức tạp, thiếu khuyết kỹ năng thiết yếu bên người để biểuhiệnsựhiền đức cũngâmthầm sốt ruột. Vì vậy lại thay đổi kiểu dáng đơn giản, để cho Niếp Thanh Lân luyện tập thêu theo.
Những ngày nàykhôngbiết Thái phó đại nhânđangbận cái gì, mấy ngày liềnkhôngngủ trong tẩm cung của mình.thậtra như vậythìnàngsẽcó cơ hội thong thả thêu xong đai lưng. Tập trung tinh thầnmộtlát, cuối cùng Niếp Thanh Lân ngẩng đầu lên hoạt động bả vai cứng nhắc của mình, nhìn kỹ đại tác phẩm, tốn mấy ngày đêm, cũng coi như thêu ra đượcmộtđai lưng kiểu dáng chỉnh tề, kết hợp với sáu viên đại minh châu to bằng móng tay cái, cũng coi như quý khí bức người.
Niếp Thanh Lân đặt đai lưng lên bàn trà, cái đầunhỏxoay tới xoay lui nhiều góc độ khác nhau nhìn kỹ, nếu nhưkhôngnhìn kỹ mấy chỗ thêu lệch đường,thìbức thêu Giao Long ‘Cỡi Lân’ bêntrêncũng coi như uy phong lẫm liệt. Cuối cùng xem đủ rồi, Niếp Thanh Lân thỏa mãn ngã xuống giường êm, chân vắt chéo, cầmmộtquả táo cho vào miệng cắn.đangvui vẻ lăntrêngiường, đột nhiên nhớ ra cái gì, lại bắt đầu ngồi dậy, lấy hộp gỗ lim bọc gấm tơ vàngtrêngiá sách xuống, đặt đai lưng vào trong, lúc này mới hài lòng đóng lại.
Nhưng mấy ngày nay ngay cả ban ngày cũngkhôngnhìn thấy Thái phó, Niếp Thanh Lânkhôngkhỏi tò mò, liền hỏi Nguyễn công công, nhận được câu trả lời là: Hình như người nhà Thái phó đến, chắc làđangbận tiếp khách.
Sinh nhật Thái phó vào ngày cuối cùng của trời thu, ngay sau đó là mùa đông giá rét. Lúc sáng sớm như có thể cảm nhận được cái lạnh kinh người ở bên ngoài, Vĩnh An công chúa cuốn trong cái chăn ấm lười rất lâutrêngiường mới đứng dậy để Đan ma ma thay quần áo. Những áo mỏng đều được là qua, mặctrênngười cảm thấy thoải mái dễ chịu ấm áp. Hôm nay nên mặc quần áo nào đây? Vĩnh An công chúa bỏ ra công sức cả buổi, cuối cùng quyết định chọn cái váy màu vàng có hoa văn là đôi bướmđangmúa lượn có vân như mây uốn lượn, lúcđiđường, làn váy sau lưng như là nước gợn lăn tăn, rất mê người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
