mộtcâu của Đan ma manóitoạc hết ra. Hứng thú rửa tay làm canh cũngkhôngcòn nữa.
khôngkhí bữa tối hơi nặng nề, may là đồ ăn tinh xảo điểm tô cho bàn ăn.
Tật xấu sau khi ăn xong máusẽkhôngthông của Niếp Thanh Lân cũngđãtốt hơn nhiều, nhưng sau khi no bụng vẫn muốn nghỉ ngơi. Trong hành cung khí hậu mát mẻ, vào đêm hơi lạnh, ngả vào lồng ngực rộng lớn của Thái phó đại nhân, bị bao vây bởi khí nóng sau lưng, rất ấm áp, tuy thỉnh thoảng bị Thái phó đụngnhẹvào mặt, cũng mơ hồ ngủ mất.
Sau khi tỉnh lạithìthấy mình được Thái phó ôm đến giường lớn từ bao giờ, nam tửanhtuất mày rậm mắt phượngđangnhẹnhàng cởi áo ngoài cho mình, chuẩn bị thay áo ngủ mỏng.
“Ngủ nửa canh giờ, ta còn tưởng muốn ngủmộtgiấc đến sáng đấy!” Thấy nàng chậm rãi mở mắt ra, Thái phó lên tiếng.
Niếp Thanh Lân tuy tỉnh dậy nhưng cũng là miễn cưỡng, chớp mắt lại buồn ngủ, dựa vào Thái phó để được đổi áo. Sau khi mặc áo tơ tằm thoải mái dễ chịu, cảm thấy hơi lạnh, lại cọ vào lồng ngực Thái phó.
Vẻ lười biếng ngây thơ này giống như mèo con, trong lòng Thái phó mềm nhũn, cảm thấyhắnnhìn Trứng gà bao nhiêu cũngkhôngđủ. Cũngkhôngcần khép lại vạt áo, khẽ hôn xuống cái cổ trắngnhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


