May mắn tên nịnh thần mà phụ hoàng để lại đó lại làmộtnam nhân vô cùng tuấn tú, chứ nếu làmộttên gian thần bụng to béo ú, bộ mặt đầy mỡ cũng muốn mạo phạm mặt rồng... Niếp Thanh Lân nhịnkhôngđược hơi run lên, cảm thấythìra lúc này cũngkhôngxem là kinh khủng nhất, những buồn bực trong lòng cũng vơi bớtđi...
Thời gian Thái phó có thể đắm chìm trongsựdịu dàng của người đẹpkhôngnhiều lắm, rất nhiều việcđangchờhắngiải quyết,sựvụ phiền phức nhức đầu, có lúc cảm thấy rất buồn bực khó chịu nhưng vừa nghĩ tới muốn cho bé con động lòng ngườiđangở trong cung Phượng Sồ kia cơm áo cả đờikhônglo,thìlại tiếp tục cố gắng.
Cướp lương là thượng sách, nhưng nếu Đại Ngụy xuất binh là hạ sách. Hôm qua nhìn nửa tấm bản đồ, Thái phó gõ mặt bànmộtcái,hắnđãnghĩ ra đượcmộtdiệu kế tuyệt hảo. Cả đêmhắnnhanh chóng viết cho Khâu Minh Nghiênđangtiêu diệt nghĩa quânmộtbức thư, sau đó lại gửi cho công chúa Khất Khamộtbức thư khác.
Khâu Minh Nghiênđangliên tiếp thắng lợi ngầm hiểu. Theo chỉ thị của Thái phó dồn nghĩa quânđangchạy thục mạng về hướng nam đến dưới Hoàng Lĩnh. Mật thám nằm vùng trong nghĩa quân đúng lúc hiến kế chặn được nguồn lương thảo. Lĩnh Namđanglà vụ xuân, kho lúa đều căng chặt.
Vì vậy mọi người trong nghĩa quân đều đói đến mức mờ mắt, đem khuya xông vào đại doanh trại của quân đội Nam Cương, đánh cướp lấy kho lúa. Nhóm giặc cỏ có thể thuận lợi tiến vào khu vực trọng yếu như thế là do Tân Vương của Nam Cươngđangphải xử lý vấn đề tranh chấp giữa các bộ lạc, bởi vì vấn đề dẫn nước tưới tiêu, các thôn lạc xung quanh biên giới xảy ra tranh chấp, càng ngày càng lớn, thậm chí đại quân của mấy bộ lạc liên hiệp lại cũng nhau áp sát, trong lòng Nam Cương Vương biết là do muội muội của mình ở sau lưng giở trò quỷ, vô cùng tức giận, hậnkhôngthể giết chết muội muội ruột thịt này,khôngthểkhôngphái binhđibình ổn tranh chấp.
Vì thế sau lưng xuấthiệnkẽ hở để cho đám giặc cỏkhôngcó năng lực kia cướpđimộtkhối lượng lương thảo lớn.
Đáng tiếc bọ ngựa bắt ve hoàng tước còn ở phía sau, nghĩa quân cướp được lương thảo còn chưa kịp cho vào nồi, lúcđiqua Hoàng Lĩnh,đãbị Khâu Minh Nghiên chờ sẵn ở đó từ lâu cử đại quân vây bắt lại, cứ như vậy lương thảo được chuyển về quân doanh Đại Ngụy.
Sau khi Nam Cương Vương biết đượcthìnổi trận lôi đình, nhưng người cướp lương thảo là đám giặc cỏ, ngoài mặthắnvẫn phải viết thư cảm tạ Đại Ngụyđãxuất binh giúp Nam Cương diệt trừ đạo tặc, lời cảm tạ này Vệ Lãnh Hầukhônghề khách khí liền nhận lấy, nhưng lương thảothìkhó có thể lấy lại, đầu tiên Đại Ngụy mở miệng đồng ý trả lại, sau đó lại lấy cớ kho lương thảo của Đại Ngụy đơn sơ, lương thảo toàn bộ đều bị ẩm ướt mốc meo nát vụn, nhưng đợi đến khi mùa màng tươi tốt, nếu Đại Ngụy dư lương thảo nhất địnhsẽhoàn trả lại.
Trong lòng Nam Cương Vương biết là Đại Ngụy làm trò,thậtđúng là khổ màkhôngnóiđược, tạm thờikhôngthể trực tiếp vạch bộ mặtthậtcủa Đại Ngụy, chỉ có thể chịu đựng cơn tức khi bị đánh nhưng phải nuốt cả răng lẫn máu vào trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

