Sau khi cùng với thị vệ cường tráng kia ở quay cuồng sảng khoái ởtrêngiường xong, Thượng Vân Sơ sắc mặt ửng hồng hỏi: “Cái người tên An Xảo Nhi kiathậtsựđãxuất cung?”
Ngô Khuê hơi tiếc hậnnói: “Nghenóihình nhưđãthành thân vớimộtthái y mang tội, nàng tathậtlà ngốc, ở lại trong hoàng cungthìkhôngmuốn, lạiđicầu xin hoàng thượng cho xuất cung chịu khổ.”
Thượng Vân Sơ cười lạnh lùng: “Theo Bản cung thấy, là Ngô lang nhớ thươngđãlâu, lại chưa được nếm thử mùi vị tươi mới, nên trong lòng cảm thấy căm giận?”
Ngô Khuê vội vàng điều chỉnh lại sắc mặt, cắnmộtcáitrênmặt Thượng Vân Sơ: “cônương thôn dã như vậy sao có thể sánh với tiểu thư khuê các như nương nương? Kể từ khi tiểu nhân được nằmtrêngiường phượng của nương nương, ngay cả lúc làm với nương tử mới cưới cũng cảm thấy chưa thỏa mãn, tiểu nhân chỉ có thể thần phục dưới váy của nương nươngkhôngthể nào rời xa nổi.”
Lờihắnnóilàthật, đây chính là phi tử của tiên hoàng còn là tình nhân cũ của Thái phó, có thể nằmtrênchiếc giường thượng hạng này, Ngô Khuêhắnthậtsựcó phúc.
Nghe lời nịnh hót vụng về của nam nhân thô tục kia, trong lòng Thượng Vân Sơ vô cùng chán ghét, nhưngtrênmặt vẫn mỉm cười: “Tấm lòng của Ngô lang, Bản cung rất cảm động,khôngbiết lần này ca ca có nhờ ngươi nhắn lời gì với takhông?”
“Thượng đại nhân bảo tiểu nhânnóivới nương nương là cứ để tiểu Hoàng đế kia sống như bình thường là được, đừng tự ý hành động...” Thượng Vân Sơ gật gật đầu, lệnh cho thị nữ Xuân Hương bưngmộtchén canh nóng vào, dặn Ngô Khuê uống. Sau đó lén lút dẫn Ngô Khuê ra ngoài.
Ngô Khuê kia chỉ nghĩ là nương nương sợ thân thể của mình yếu ớt,khôngthể giúp nàng ta giải cơn khátđãlâu, nênđãnhiều lần đưa canh để mình bồi bổ, trước kia cũng uống cũngkhôngthấy có gì bất thường, liền yên tâm uống vào rồi rờiđi.
Nam nhân bên ngoài cung kia hình như cũngđangcẩn thận tính toán việc gì đó, xem ra cuộc sống của ca ca cũngkhôngtốt lắm,thậthối hận lúc trướckhôngnên giúp đỡ Vệ Lãnh Hầu,khôngbiết là lại tìm được ai trợ giúp,đangmưu tính cái gì. Mặc dù nàng chẳng qua cũng chỉ là quân cờ của nam nhân này. Nhưng trong lòng Thượng Vân Sơ cũng tự có tính toán riêng.
Thâm cung này quá lạnh lẽo, ngây ngốc lâu như vậy, cuộc sống vô vọng giống như từ bên trong phần mộđira ngoài. Nếu trước sau gì cũng đồ bỏđi,khôngbằng tự mình tính đường sống, khiến cho nhưng người phụ bạc nàng,khôngthể đạt được nguyện vọngkhôngđược vui sướng!
Khi Thái phó mang bản tấu chương này ném cho Niếp Thanh Lân, nàngđangngồi ở lan can trong Ngự Hoa Viên ngắm cá, nhìn nhìn liền cẩn thậnnói: “Hay lànóihôm nay trẫm bị bệnh có đượckhông?”
Vệ Lãnh Hầu híp mắt phượngnói: “Cái chính là chỉ sợ vừanóiHoàng thượng bị bệnh, bên phía Ngô Các lãosẽtung tin đồn thần muốn độc chết Hoàng thượng.”
Niếp Thanh Lân thò tay vào trong áo cá vẩy vẩymộtchút, sau đó chậm rãinói: “Ý của Thái phó thế nào, trẫm nghe theo là được.”
Thái phó cũng ngồi xuống băng đá, cánh tay đặt rên lan can cẩm thạch, cố ý thấp giọng hỏi: “thậtsựlà Hoàng thượngsẽnghe theo ý của thần?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

