Thẩm An Hành quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô.
Tô Phùng Yên chậm rãi nói, giọng điệu rõ ràng từng chữ:
“Thật ra… mỗi đêm em chủ động đều là diễn.
Chỉ để dỗ anh vui vẻ mà thôi.”
Khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh của Thẩm An Hành từng chút một trở nên lạnh lẽo khó coi.
Ánh mắt anh dần sắc bén, cuối cùng không nói thêm lời nào, quay người đi thẳng, “phanh” một tiếng đóng sập cửa.
Tô Phùng Yên ngồi phịch xuống giường, cười đến không ngẩng nổi đầu.
Cười như một đứa ngốc.
Thật hả giận!
Cho anh đắc ý. Cho anh nghĩ mình là trung tâm.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Hình như tháng này vẫn chưa đến kỳ?
Cô giở lịch trên điện thoại ra đếm ngày.
Đúng thật — không chỉ trễ, mà còn trễ nguyên một vòng.
Mấy ngày nay đầu óc cô toàn nghĩ chuyện Chu Thư Dao, Giang Hoài Phong, ly hôn… nên đã hoàn toàn quên mất chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)