“Ơ kìa…” Tô Phùng Yên cười ngọt như mật. “Sao anh không nói sớm? Em quan tâm anh thật mà. Anh không thích, em chắc chắn sẽ không tái phạm nữa. Đừng giận được không?”
Thẩm An Hành lặng lẽ nhìn cô, càng lúc càng cảm thấy người phụ nữ này không hề đơn giản.
Nếu cô giận dỗi, hoặc buông lời châm chọc, anh đều có thể hiểu được. Nhưng cô lại cố tình dịu dàng nịnh nọt tới cực điểm, khiến anh nghi ngờ không biết có phải trong người cô đã bị cấy một chương trình phụ của một con robot hình người hay không.
Điều đó làm anh im lặng rất lâu.
Tô Phùng Yên vẫn chưa dừng lại:
“Anh chắc là mệt rồi, đi ngủ sớm đi nhé. Em thì hơi khó ngủ, chơi game một lát được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



