“Dưới đất trơn, cẩn thận một chút.”
Đó là giọng của Thẩm An Hành.
Từ sau gốc cây nhìn qua, Tô Phùng Yên thấy hắn đang tự nhiên đỡ lấy cánh tay của một người phụ nữ.
Giọng người phụ nữ còn dịu dàng hơn vẻ ngoài:
“Yên tâm đi, em không sao đâu. Anh sắp phải đến công ty rồi đúng không? Tối qua cũng gần như không ngủ, anh nên nghỉ ngơi một chút thì hơn.”
Cô không thể tin nổi những lời này lại xuất phát từ miệng Thẩm An Hành.
Không chỉ dịu dàng đến tận xương, mà còn chủ động muốn dành thời gian cho người khác, dù rõ ràng anh đang rất bận!
Được thôi, thì ra bận chỉ là cái cớ… là vì người bên cạnh không phải cô.
Quả nhiên, người lãnh đạm không phải là thật sự vô tình, chẳng qua chỉ là chưa gặp đúng người để mà dịu dàng thôi.
Nghĩ đến đây, Tô Phùng Yên chỉ cảm thấy trong lòng như bị đâm thêm ba nhát, muốn phun máu đến lần thứ ba.
Đúng lúc này, giọng người phụ nữ lại vang lên:
“Em vẫn ổn mà, anh đừng lo quá. Nhưng đi ra ngoài hít thở một chút cũng tốt. Anh có đề xuất chỗ nào không? Anh nói gì em sẽ nghe theo. Em không quen chỗ này, tin vào gu của anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)