Tô Quân Khiết cuối cùng cũng liếc nhìn Triệu Tử Tuấn một cái: “Tôi không cảm thấy giữa chúng ta có thứ tình nghĩa đủ để cụng một ly.”
“Tại sao chứ?” Triệu Tử Tuấn hỏi lại, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, “Chẳng phải chỉ cần quen biết là có thể uống một chén sao?”
“Nhưng tôi thậm chí không muốn quen biết với anh. Anh nghĩ chúng ta là cùng một loại người à?”
Câu nói ấy không gay gắt, nhưng lạnh đến mức khiến người ta sượng cả người. Thế mà Triệu Tử Tuấn vẫn cười: “Trước đây không phải suýt chút nữa em gái cô gả cho tôi sao? Chúng ta sắp thành người một nhà rồi, không tính là có chút duyên phận sao?”
Trên mặt Tô Quân Khiết hiện lên một tia khinh thường khó tin: “Anh với cô ta cùng một ruộc, không có nghĩa là tôi cũng giống như vậy. Cô ta chẳng qua chỉ là một đứa con riêng không danh phận.”
Nụ cười trên mặt Triệu Tử Tuấn lập tức cứng lại. Hắn nghiêng người lại gần, giọng lạnh hẳn đi: “Tô Quân Khiết, cô có ý gì?”
Tô Quân Khiết tỉnh táo lại đôi chút, nhìn ánh mắt lạnh lẽo của hắn thì hơi rùng mình, nhưng cô không xin lỗi. Chỉ dời mắt đi nơi khác, nghiêng đầu sang một bên, rõ ràng muốn kết thúc cuộc nói chuyện.
Thế nhưng Triệu Tử Tuấn không dễ dàng buông tha như vậy.
Hắn đưa tay ra nắm lấy cằm cô. Cô phản xạ né tránh, nhưng lại phát hiện hắn dùng lực quá mạnh, cô không tài nào giật ra được, thậm chí bị bóp đến đau.
Cô chưa từng quên, Triệu Tử Tuấn là loại người vô pháp vô thiên, không sợ trời không sợ đất.
Huống hồ lúc này cô đã ngà ngà say, sức lực yếu hơn hẳn, nếu hắn thật sự mạnh tay, cô hoàn toàn không chống cự nổi.
Dù có đang thất tình, cũng không thể sa đọa đến mức tìm một tên như Triệu Tử Tuấn để qua đêm.
“Rảnh vậy sao không đi tìm em gái tôi?”
Câu ấy bật ra theo bản năng khi đang hoảng loạn. Đến chính cô cũng không ngờ mình lại nói ra.
Nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra, có lẽ đây là cách duy nhất để cứu lấy mình.
Cô nói tiếp: “Tôi là kẻ thất bại, bị Thẩm An Hành đá một cái không ngoảnh đầu lại. Anh cũng thế thôi, cả nhà anh bị em tôi đùa giỡn mấy tháng, rồi nó xoay người một cái là bám ngay vào Thẩm An Hành. Cả hai chúng ta, ngoài việc bị người ta cười chê, chẳng còn gì cả.”
Những lời ấy như một ngọn lửa châm vào thuốc nổ trong lòng Triệu Tử Tuấn.
Hồi trước nói đến chuyện kết hôn, thật ra là do cha mẹ hắn ép. Họ muốn hắn lấy vợ để có người quản thúc, không để hắn cả ngày lông bông như một đứa trẻ. Ban đầu hắn khó chịu, nhưng sau lại thấy Tô Phùng Yên cũng xinh đẹp, hắn nghĩ cưới thì cưới, cùng lắm lúc cần vẫn tự do.
Sau đó, từ buổi tiệc nhà dì về, mẹ hắn tức đến mức nằm bẹp cả ngày, còn dặn đi dặn lại không được dính dáng đến Tô gia nữa. Không lâu sau, hắn biết Tô Phùng Yên đã lên giường với Thẩm An Hành.
Đúng là hắn từng tức, nhưng ba mẹ bảo không được đụng đến nhà họ Nhiếp, hắn cũng không dám làm liều.
Vì hắn đâu ngốc. Hắn biết, Thẩm An Hành không phải kẻ hắn có thể chọc vào.
Nhưng những lời của Tô Quân Khiết lại khiến cơn tức ấy bốc lên lần nữa.
“Cô vừa nói gì? Bị em cô chơi mấy tháng?”
Tô Quân Khiết lạnh lùng đáp: “Cô ta sớm đã có ý dụ dỗ Thẩm An Hành rồi, từ lần đầu gặp nhà các anh là đã bắt đầu. Lúc đó tôi mới vừa đi xem mắt với Thẩm An Hành, mẹ anh cũng vừa gặp cô ta lần đầu.
“Cô ta chẳng hề muốn cưới anh, nhưng lại tỏ ra dịu dàng hiểu chuyện trước mặt anh và mẹ anh, khiến hai người nghĩ đã có thể định ngày cưới. Kết quả thì sao? Đợi đến khi cô ta leo lên giường Thẩm An Hành rồi, mới mở miệng bảo từ đầu không đồng ý chuyện đính hôn. Cô ta không đùa giỡn chúng ta thì còn là gì?”
Triệu Tử Tuấn không nói gì.
Tô Quân Khiết cười khổ: “Dù sao cô ta cũng sắp làm vợ Thẩm An Hành, trở thành con dâu nhà họ Nhiếp, còn chúng ta… có thể làm gì được?”
“Làm gì hay không, chưa chắc đâu.” Triệu Tử Tuấn nói xong, uống cạn ly rượu rồi đứng dậy rời đi.
Tô Quân Khiết thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần hắn không bám theo cô là tốt rồi.
Còn về phần Tô Phùng Yên…
Cô không biết Triệu Tử Tuấn có dám thật sự làm gì cô ta hay Thẩm An Hành không. Nhưng nếu có chuyện xảy ra thật, thì đó cũng là báo ứng của Tô Phùng Yên.
Chuyện Thẩm An Hành mua nhà ở Vịnh Sao Trời chẳng mấy chốc đã truyền đến tai nhà họ Nhiếp.
Nhiếp Anh Hồng vô cùng không hài lòng về chuyện hôn nhân này, càng không vừa lòng hơn khi thấy con trai mình lại thật sự để tâm đến người con gái kia.
Từ trước tới nay, bà luôn cho rằng con trai mình rất biết điều, không ngờ lần này lại bị mê hoặc đến mức ấy.
Biết tin chưa được bao lâu, bà liền gọi Thẩm An Hành về nhà dùng bữa, nhân tiện bàn về chuyện Tô Phùng Yên.
Thái độ của Thẩm An Hành rất rõ ràng: Anh và Tô Phùng Yên đã là vợ chồng hợp pháp theo pháp luật. Hôn lễ là chuyện sớm muộn, nếu đã phải làm thì nên làm sớm, làm đàng hoàng, để người khác khỏi xì xào bàn tán.
Nhiếp Anh Hồng lạnh mặt hỏi: “Lời này là Tô Phùng Yên dạy con nói? Sợ người ta dị nghị nên muốn mau chóng tổ chức long trọng?”
Thẩm An Hành nhìn mẹ mình, đáp: “Không phải cô ấy nói. Cô ấy không nói gì cả, là con tự nghĩ như vậy.”
*Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm An Hành: Tiểu Yên, sao em trông không vui?
Tô Phùng Yên: Em… em không sao đâu…
Thẩm An Hành: Có chuyện gì thì cứ nói với anh.
Tô Phùng Yên: Hôm nay em cãi nhau với… cô ấy. Cô ấy trách em cướp anh, còn trách em phá hỏng hôn sự với Triệu gia…
Thẩm An Hành: Cô ta đúng là quá quắt. Chẳng qua thấy em hiền lành, mềm yếu nên mới dám bắt nạt như thế!
Tô Phùng Yên: Em không trách cô ấy. Có lẽ cô ấy chỉ là nhất thời đau lòng thôi… Cũng may bên cạnh em có anh.
Thẩm An Hành: Em đúng là quá lương thiện rồi.
Tô Quân Khiết: Thẩm An Hành, mắt anh mù thật rồi! Người bị tổn thương đến muốn hộc máu là tôi mới đúng! Anh tưởng cô nàng đó cãi nhau biết nhường nhịn à? Mỗi câu nói ra như dao cứa tim, cô ta chính là miệng lưỡi độc địa số một! Thiện lương cái đầu anh, nhu nhược cái nỗi gì!
… Tôi mệt rồi, thật sự muốn hộc máu luôn đấy.*
****
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)