Tô Phùng Yên hơi ngượng ngùng:
“Em biết tính Duẫn Duẫn, anh đừng để bụng lời con bé. Chỉ cần hai người là đủ rồi. Chuyện của tụi mình đã làm nhiều người trong nhà anh không vui, em không muốn phô trương quá nhiều.”
Thẩm An Hành khẽ gật đầu:
“Sáng nay ba em gọi điện cho anh.”
“Ba em?” – Gương mặt Tô Phùng Yên hiện rõ vẻ lo lắng. – “Ba nói gì vậy anh?”
“Ông ấy nói việc hai đứa tự ý đi đăng ký kết hôn là quá vội vàng. Sau đó còn nói đạo lý với anh suốt nửa tiếng, bảo anh nhất định phải tổ chức một buổi lễ đàng hoàng, nếu không em sẽ không ngẩng đầu nổi trước mặt người khác.”
Anh dừng một chút, ánh mắt trầm xuống:
“Anh nghĩ… ba nói đúng. Anh không nên chỉ nghĩ đến bản thân mà quên mất cảm xúc của em. Chúng ta phải làm một cái lễ cưới đàng hoàng, như vậy mới là cưới hỏi đường hoàng danh chính ngôn thuận.”
Tô Phùng Yên không ngờ ba mình lại chủ động như thế.
Có lẽ động cơ của ông không hoàn toàn vì cô, mà là vì thể diện của Tô gia. Nhưng dù sao đi nữa, việc này với cô cũng là một bước đi đáng giá.
Cô cúi đầu, giọng khẽ khàng:
“Em không nghĩ ba sẽ gọi cho anh… Sáng nay ba cũng có nói chuyện với em, bảo hôn lễ không thể chậm trễ. Thật ra em đã định nói với anh, nhưng lại sợ khiến anh thấy áp lực.”
“Làm đám cưới sao lại là áp lực?” – Thẩm An Hành cười nhẹ. – “Chiều nay gặp nhà thiết kế trang sức xong, mình chọn xong mẫu nhẫn rồi đặt làm. Hôn lễ cũng nên bắt đầu chuẩn bị thôi. Trong vòng hai tháng là vừa. Còn nhà, nếu em thích nơi này, thì chúng ta mua luôn đi.”
Tô Phùng Yên tròn mắt:
“Mua ở đây thật hả? Em thấy ở đây đẹp thật, nhưng chẳng phải quá đắt đỏ sao? Hay là để em nói ba em đừng tặng nhà nữa, đổi thành tiền mặt để cùng anh mua căn ở đây?”
Thẩm An Hành đưa tay nắm lấy tay cô, ánh mắt dịu dàng cưng chiều:
“Anh nghèo đến mức phải góp tiền với vợ mới mua nổi nhà sao? Ba em tặng em nhà là tấm lòng của ông ấy, em cứ nhận. Còn căn nhà này, anh tự mua được.”
Tô Phùng Yên nhìn về phía dãy nhà biệt thự màu xanh lam nhạt bên hồ, đôi mắt ánh lên sự mơ màng:
“Thật sự… chúng ta sẽ sống ở đây sao? Giống như đang mơ vậy.”
“Nếu chiều nay có thời gian thì mình đi xem nhà luôn, không thì để hôm khác.” – Thẩm An Hành đáp.
Trên khuôn mặt Tô Phùng Yên nở một nụ cười hạnh phúc rạng ngời, ánh mắt cô nhìn anh như nhìn người mình yêu suốt cả đời.
Buổi chiều hôm đó, cả ba người ở khu biệt thự Đêm Tối Loan tới tận xế chiều. Họ cũng chốt mẫu nhẫn cưới – một chiếc nhẫn kim cương hình trái tim hiếm thấy, màu hồng phấn, giá thành một triệu hai trăm nghìn tệ. Không phải mức trên trời, nhưng cũng đủ thể hiện thành ý. Tô Phùng Yên không muốn khiến Thẩm An Hành phải chi quá nhiều, vì điều đó sẽ khiến bà Nhiếp càng không ưa cô hơn.
Sau đó, Thẩm An Hành chính thức mua một căn biệt thự ba tầng ở Đêm Tối Loan. Dưới nhà có vườn rộng hơn hai trăm mét vuông, từng khung cửa sổ đều mở ra một bức tranh phong cảnh. Nghe nói chủ cũ đã đầu tư rất nhiều tiền để thiết kế nội thất, đến từng chiếc khăn trải bàn cũng toát lên sự tinh tế.
Ký kết xong, hai người cùng lên xe. Thẩm An Hành đưa sổ đỏ cho Tô Phùng Yên:
“Em giữ đi. Anh mà cầm thì mất lúc nào chẳng hay.”
Tô Phùng Yên vui vẻ nhận lấy, mở ra ngắm nghía một lượt từ đầu tới cuối, rồi mới cất vào túi.
Tâm trạng đang tốt, giọng cô càng thêm dịu dàng:
“Giờ mình đi đâu vậy anh?”
Thẩm An Hành vừa lái xe vừa liếc nhìn cô một cái, nhẹ nhàng đáp:
“Khách sạn, được không?”
Tô Phùng Yên bắt gặp ánh mắt mang ý cười của anh, bỗng dưng thấy… hơi giống giao dịch buôn bán.
Bỏ ra vài chục triệu, đổi lại là một đêm vui vẻ?
Ừ thì… không thể để anh lỗ vốn được. Cô vẫn còn có chút lương tâm mà.
Cô cười khẽ, ngoan ngoãn cúi đầu, không nói gì thêm.
Thẩm An Hành bật cười, đánh tay lái rẽ vào khách sạn phía sau.
Phòng tổng thống có ban công lớn, rèm dày màu nâu sẫm cản nắng, chỉ để lại một lớp màn voan trắng lấp lánh dưới ánh chiều. Tia nắng dịu nhẹ rơi xuống thảm, khiến cả căn phòng như chìm trong một buổi chiều yên bình.
Ban đầu, Tô Phùng Yên còn cố gắng nhớ lại mọi kỹ năng đã học được từ tiểu thuyết, video, tài liệu… cố gắng trở thành người vợ khiến đàn ông hài lòng.
Sau đó, cô dần dần nhập tâm. Rồi đắm chìm.
Tới khi ánh nắng trắng phía sau rèm chuyển sang sắc cam hoàng hôn, thời gian bỗng trở nên lê thê khó chịu.
Cô thật ra không để tâm chuyện đó. Một người đàn ông có tiền và có quyền như Thẩm An Hành đủ để khiến cô hài lòng.
Nhưng khổ nỗi… con mèo mù lại vớ được con chuột sống. Thẩm An Hành đúng là quá sức dồi dào tinh lực.
Thế là sau mấy lần mềm mỏng van xin, lại bị kiên quyết từ chối, cuối cùng cô mới được “tha”.
Nhưng anh không để cô ngủ luôn. Anh nghiêng người, ghé sát vào mặt cô, nhìn chăm chú rồi khẽ hỏi:
“Anh có phải là một người chồng hoàn hảo không?”
*Lời tác giả muốn nói:
Hướng dẫn sử dụng đàn ông hiệu quả (phiên bản nâng cao):
Bước 1: Tuyệt đối đừng mở miệng xin biệt thự.
Bước 2: Dắt anh ấy đến khu biệt thự.
Bước 3: Vô tình nói “Em thích quá, nhưng đắt quá, thôi mình về…”
Bước 4: Quan sát hiệu ứng tự tôn đàn ông trỗi dậy.
Lưu ý: Nếu sau đó được tặng nhà, xin hãy vui vẻ biểu hiện: “Trời ơi, em không cần đâu, mà em vui quá à!” để đạt hiệu quả “trúng thưởng lần nữa”.*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)