Tô Phùng Yên khẽ lắc đầu:
“Anh ấy vẫn chưa nhắc đến chuyện đó.”
Tô Kiến Tu nghiêm giọng:
“Phải đề cập đi chứ. Không tổ chức đám cưới, người ta sẽ cười vào mặt cho xem.”
“Vâng, con hiểu rồi.” – cô gật đầu đáp.
Tô Kiến Tu suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
“Thôi, con không cần nói đâu. Để ba gọi điện cho An Hành.”
Một người đàn ông lấy con gái người ta mà không một lời với nhạc phụ, dù trong lòng có vui đến mấy, người làm cha cũng nên nói vài câu, đặt ra một chút điều kiện.
“Vâng.” – Tô Phùng Yên nhẹ giọng đáp.
Đúng lúc đó, Tô Quân Khiết ngồi thẳng người, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cha:
“Ba, ý ba là giờ ba đứng hẳn về phía nó sao? Ba quên rồi à, nó đã làm ra những chuyện gì? Chuyện hôm qua ở nhà họ Tôn nữa, ba có biết bây giờ người ta bàn tán gì về con với ba không?”
Tô Kiến Tu im lặng một lúc, rõ ràng là không muốn nhắc lại chuyện này, nhưng ông vẫn phải trả lời:
“Chuyện đã đến nước này rồi, có nói thêm cũng đâu thay đổi được gì. Tiểu Khiết à, làm người thì không nên cứ mãi dằn vặt chuyện đã qua. Quan trọng là phải đối diện với thực tế trước mắt và nghĩ đến bước đi tiếp theo. Hơn nữa, chuyện này cũng không thể trách Tiểu Yên được.”
Tô Quân Khiết hiểu rất rõ, từ khi Tô Phùng Yên lấy được Thẩm An Hành, vị trí của cô ta trong nhà này đã thay đổi hoàn toàn. Công ty nhà họ Tô vẫn chưa giải quyết xong chuyện tài chính, quan hệ với nhà họ Triệu thì đã rạn nứt, bây giờ người duy nhất có thể cứu họ là Thẩm An Hành.
Mà Thẩm An Hành, đương nhiên sẽ nghe lời Tô Phùng Yên.
Là một thương nhân, cha cô luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Bất kể Tô Phùng Yên dùng cách gì để đạt được, chỉ cần có thể giúp được công ty thì cô ta chính là đúng.
Còn cảm xúc của cô thì… có quan trọng gì đâu?
Tô Quân Khiết không nói gì, nhưng ánh mắt đầy bất mãn.
Tô Kiến Tu cũng muốn nói thêm, nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ bỏ qua. Mãi đến khi bữa sáng kết thúc, ông mới lén gọi Tô Quân Khiết ra một góc, dặn dò:
“Sau này gặp Thẩm An Hành, con phải cư xử cho đúng với vai trò là chị vợ, đừng có nổi nóng nữa.”
Câu đó khiến Tô Quân Khiết cười lạnh, không nói lời nào mà quay người bỏ đi.
Tô Phùng Yên chẳng mảy may bận tâm. Hôm nay cô còn phải dạy Lâm Duẫn vẽ, rồi cùng Thẩm An Hành đến gặp nhà thiết kế trang sức để xem bản phác thảo nhẫn cưới.
Đến nhà họ Thẩm, người mở cửa là Lâm Duẫn. Cô bé nói Thẩm An Hành đang họp trong thư phòng, dặn trước nếu cô đến thì để Lâm Duẫn tiếp đón.
Vừa gặp, Lâm Duẫn đã kéo cô ngồi xuống ghế rồi hỏi ngay:
“Chị Phùng Yên, chị thật sự là mợ của em rồi à?”
“Bây giờ còn ai không biết chứ? Em nghe cậu gọi điện cho bà ngoại, nói chuyện kết hôn với chị đấy.”
Tô Phùng Yên vẫn giữ vẻ dịu dàng, hỏi thêm:
“Hai người họ còn nói gì nữa không?”
Lâm Duẫn lắc đầu:
“Nghe không rõ lắm, chỉ biết là đang cãi nhau. Bà ngoại bảo cậu bị mê muội, không tỉnh táo. Sau đó cậu giận quá, cúp máy luôn.”
Mọi chuyện đúng như Tô Phùng Yên dự đoán – Nhiếp Anh Hồng chắc chắn sẽ không đồng ý.
Và Thẩm An Hành cũng chắc chắn sẽ kiên quyết giữ vững lựa chọn của mình.
Trận chiến này, cô tin rằng mình sẽ thắng.
Tô Phùng Yên nghiêm túc nhìn Lâm Duẫn:
“Em có giận chị không?”
“Giận chuyện gì?” – Lâm Duẫn hỏi ngược lại.
“Là do chị mà cậu với bà ngoại cãi nhau. Thật ra chị biết, nếu không có chị, cậu em có thể cưới được một người rất tốt.”
Lâm Duẫn bật cười:
“Tô Quân Khiết tốt lắm sao?” Cô bé chỉ mới gặp Tô Quân Khiết một lần nhưng đã không ưa rồi.
“Nếu nhà họ Nhiếp hay Hoa Phi muốn dùng hôn nhân để nâng vị thế thì em thấy chức CTO của cậu cũng chẳng dễ mà làm đâu.”
Cô bé bày tỏ chính kiến:
“Người ta kiếm tiền để làm gì? Chẳng phải là để sống vui vẻ sao? Nếu phải lấy người mình không thích thì có giàu cỡ nào cũng chẳng sung sướng gì. Kiếm tiền không phải để đi ăn nhậu hay tiêu xài vô nghĩa mà! Người càng tiến bộ, càng có điều kiện, thì càng phải theo đuổi điều mình thật sự muốn.”
Tô Phùng Yên không ngờ một cô bé như Lâm Duẫn lại nói được những lời như thế.
Nhưng nghĩ lại, cô bé sinh ra trong điều kiện đầy đủ, không thiếu tình thương hay vật chất, nên suy nghĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Cô nhìn Lâm Duẫn đầy trân trọng:
“Cảm ơn em, chị cứ nghĩ em sẽ không ưa chị.”
Lâm Duẫn lè lưỡi trêu chọc:
“Em giống người không hiểu chuyện đến thế sao? Hai người yêu nhau, tình nguyện đến với nhau, mắc gì em phải khó chịu?”
Nói xong cô bé bất ngờ hỏi:
“Phùng Yên mợ ơi, hôm nay tụi mình học tô màu đúng không? Hay chị dạy em vẽ tĩnh vật đi? Em chưa từng vẽ hoa quả thật bao giờ!”
Tô Phùng Yên còn đang ngẩn người vì tiếng gọi “mợ” thì đã bị kéo theo chủ đề “vẽ tĩnh vật”.
“Vẽ tĩnh vật à?” – cô định từ chối vì nghĩ bé còn sớm để học.
Nhưng nghĩ lại, có lẽ đây là cơ hội…
Là bước đệm cho một chuyện cô vẫn luôn muốn thực hiện.
Cô bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời, rồi quay lại nói với Lâm Duẫn:
“Vẽ tĩnh vật cũng được, nhưng phải được cậu em em đồng ý đã.”
Lâm Duẫn không nói hai lời, chạy thẳng về phía thư phòng của Thẩm An Hành. Cô bé ghé tai nghe lén một lát, rồi nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


