“Tức muốn chết! Từ nhỏ tới lớn, chị đây chưa từng bị ai phũ mặt như vậy!”
“Hắn tưởng hắn là ai chứ! Một ông chú ly dị rồi thôi mà, chị đây đi giới giải trí lượn một vòng, cả đám trai tân trẻ măng xếp hàng ấy chứ!”
Tô Phùng Yên cuối cùng cũng chen vào được một câu:
“Hắn châm chọc cậu vì gì? Chẳng lẽ vì cậu thích hắn? Thế thì có gì đáng để châm chọc?”
Một mặt cô tò mò, một mặt cũng hùa theo an ủi Diệp Thanh, coi như chung chiến tuyến.
“Tớ sao biết được! Hắn có vấn đề rồi!”
“Sau tớ nghĩ lại, chắc hắn thấy tớ có tâm cơ, cố ý tiếp cận mẹ hắn.”
“Nói ra thì cũng xấu hổ thật, hôm đó hắn ép tớ khai sao biết tin mẹ hắn, tớ bị ép quá… Cậu biết đấy, hắn có cái kiểu khí thế ép người ta nghẹt thở ấy, thế là tớ buột miệng nói là nghe chị dâu cậu kể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
