Tô Quân Khiết không nhớ rõ mình đã về nhà như thế nào.
Cô một mình lang thang trên đường phố trong đêm, bước đi lảo đảo suốt một quãng dài, rồi về đến nhà, lại nhốt mình trong phòng khóc thật lâu. Mãi đến khi trời hơi hửng sáng, cô mới mơ màng thiếp đi.
Trong giấc mơ, tất cả đều là Tô Phùng Yên.
“Nếu đã ra tù rồi thì nên sống cho tử tế vào. Hỏi nhiều như thế làm gì?”
“Hừ, cô hỏi nó làm gì? Tôi thấy chẳng còn quan hệ gì nữa đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
