Tô Phùng Yên tức tối:
“Làm sao mà không ảnh hưởng được? Mấy chuyện đó tính ra cũng là vận động mạnh rồi còn gì!”
Anh đang tính sổ cái vụ ngày đó bị cô chọc tức đến nghẹn lời, bây giờ chính là lúc “trả thù”.
Nhìn ánh mắt anh dịu dàng như gió xuân, cô bỗng thấy hơi chột dạ, đành ngoan ngoãn thú nhận:
“Đ-đương nhiên là có cảm giác… ai mà không cảm giác được…”
“Dù có cảm giác một chút thì cũng không đến mức nghiêm trọng đâu, đúng không?” – Anh tiếp tục làm tới, giọng nhẹ như bông nhưng lời thì sắc như dao.
Tô Phùng Yên thở dài:
“Được rồi, em nhận sai! Em nói thật. Tuy lúc đó có chuẩn bị diễn, nhưng không dùng được. Không tài nào diễn nổi. Hôm đó em chỉ muốn chọc tức anh thôi… được chưa?”
Thẩm An Hành khẽ xoa đầu cô, giọng trầm thấp:
“Ngoan lắm. Chờ thêm một thời gian nữa, anh xác nhận lại một chút… là không sao.”
Tô Phùng Yên hất tay anh ra, trừng mắt đầy cảnh cáo rồi nằm xuống, không thèm đôi co nữa.
Một lúc sau, cô chợt nhớ đến một chuyện luôn khiến mình thắc mắc, liền hỏi:
“Sao Nghiêm Thiếu Khanh là người nhà họ Lâm mà lại họ Nghiêm?”
Thẩm An Hành trả lời thản nhiên:
“Ông ngoại anh ta cũng có chút thế lực, lại chỉ có một con gái. Nên sau này anh ta theo họ mẹ.”
“Ra là vậy…” – Tô Phùng Yên thầm nghĩ.
Theo họ mẹ thôi mà làm khổ người ta bao nhiêu năm…
…
Sáng hôm sau, dù là cuối tuần, nhưng Thẩm An Hành vẫn rời nhà từ rất sớm.
Trước khi đi, anh chỉ dặn lại một câu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


