Bác sĩ kê thuốc xong, lại mất thêm nửa tiếng để dặn dò kỹ những điều cần chú ý, sau đó còn đóng dấu và đánh dấu trọng điểm trên tờ hướng dẫn đưa cho Tô Phùng Yên.
Ra khỏi bệnh viện, trời vẫn chưa ngớt mưa.
Xe cộ trên đường dù không quá đông nhưng cũng không thể gọi là thưa thớt.
Tô Phùng Yên ngồi ở ghế phụ, nhìn tờ giấy trong tay với một tâm trạng rối bời.
Tờ giấy càng viết chi tiết, cô lại càng lo.
Trong lòng có chút thấp thỏm, cũng mong Thẩm An Hành sẽ nói vài câu gì đó an ủi, như kiểu “chuyện này bình thường thôi mà” chẳng hạn.
Nhưng anh chỉ im lặng, mắt nhìn thẳng vào dòng xe phía trước, mặt không chút biểu cảm.
“Em có nên ở lại viện để uống thuốc không? Lỡ xảy ra chuyện thì phải làm sao? Dì Kim cũng không đáng tin lắm…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)