: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Chuyện xảy ra quá đột ngột, vào nhà nhìn không gian ấm áp của mình, cảm thấy vô cùng không nỡ, cô đẩy hành lý trong tay, “Chúng ta đừng lấy quần áo trong hành lý ra vội.”
Phó Diên gật đầu, hỏi: “Nội thất đều là do em mua sao?”
Ôn Nam Tịch quay đầu nhìn anh, “Đúng vậy.”
“Đều không nỡ sao?” Anh hỏi ngược lại.
Ôn Nam Tịch ngẫm nghĩ, “Có hơi, lúc đó nghĩ muốn sống tốt hơn một chút nên chọn hãng uy tín.”
Người máy dọn dẹp xong, Ôn Nam Tịch lấy máy hút bụi dọn qua một lần nữa.
Phó Diên bưng sủi cảo ra, Ôn Nam Tịch cởi áo khoác ngoài, xắn ống tay áo len lên, thay quần mặc ở nhà, cổ áo rũ xuống, lộ ra xương quai xanh.
Anh nhìn qua, đặt sủi cảo lên bàn, kéo cổ tay cô, “Ăn đã.”
Ôn Nam Tịch có hơi toát mồ hôi, cô cất chổi ra ngoài ban công, ngồi bề bàn ăn cơm, Phó Diên lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho cô, “Hai ngày nữa chuyển nhà sau, chúng ta nhờ công ty dọn nhà thì một ngày là xong.”
Ôn Nam Tịch chớp chớp mắt, nhìn anh, “Chỗ anh có thể để được nhiều đồ như vậy không? Em định bảo Nguyên Thư và Chu Nhược Vi đến lấy một ít.”
Phó Diên vò khăn giấy lau mồ hôi cho cô rồi vứt vào thùng rác, “Có thể để trong phòng để đồ.”
Ôn Nam Tịch uống canh sủi cảo, “Vậy cho Nguyên Thư và Chu Nhược Vi vẫn hơn, nếu nhóm Trần Phi cần thì cũng được, em chỉ cần dọn đồ dùng cần thiết thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

