: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Phó Diên vừa xoay đầu nhìn thấy Ôn Nam Tịch đang pha trà, hơi nước bốc lên, len vào mái tóc, đồng thời cũng làm mờ đi vẻ lạnh lùng của cô, rất đẹp. Trái tim Phó Diên đập nhanh hơn, anh yên lặng nhìn cô vài giây xong mới quay đầu lại, Phó Kính Hoa cảm thấy khô miệng, ông vẫy tay, nói với Phó Diên, “Con qua rót ly trà qua đây.”
Phó Diên nhướng mày, anh xắn ống tay lên, đi đến sô pha, cầm khay nhỏ ở bên cạnh lên, nhìn về phía Ôn Nam Tịch, “Cho anh ly trà.”
Tiêu Hy đang nói chuyện, quay đầu lên nhìn thấy hình xăm trên cổ tay Phó Diên, bà ngây ra, theo phản xạ nói, “Phó Diên à, trên tay con có xăm gì vậy?”
Thư Lệ cũng nhìn qua.
Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch run lên.
Phó Diên cũng ngây người, sau khi đặt ly trà vào khay, anh vén cổ tay áo ra, nhìn Tiêu Hy nói: “Dì hỏi cái này ạ?”
Tiêu Hy gật đầu.
Thư Lệ nhìn thấy hình xăm đó, không hề ngạc nhiên, bà đã thấy qua, còn Tiêu Hy thì chưa nên mới bất ngờ.
Phó Diên cong môi, nhìn sang Ôn Nam Tịch.
Lúc này vành tay cô đã đỏ ửng lên, Tiêu Hy ngây người vài giây, lập tức phản ứng lại, khẽ ôi chao một tiếng, bà ghé sát lại gần Thư Lệ, “Giới trẻ bây giờ ấy à, thú vị ghê.”
“Cậu đã biết từ lâu rồi đúng không?” Tiêu Hy vỗ vai Thư Lệ.
Thư Lệ nở nụ cười, “Tôi biết.” Bà thấp giọng, “Xăm từ lâu lắm rồi.”
Tiêu Hy kinh ngạc, “Từ khi nào vậy?”
Thư Lệ ghé sát qua, “Từ năm hai, hai đứa quen nhau từ lớp 12 rồi, vẫn luôn nhớ về con bé, tôi còn bằng chứng khác nữa cơ, lát nữa cho cậu xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
