: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Mắt nhìn Phó Diên lái xe rời đi, Ôn Nam Tịch kéo hành lý đi vào quán của Ôn Du, sau khi sửa chữa tiệm mang theo một diện mạo mới, nổi bật nhất ở ngõ Hồi Lang.
Lúc này trong tiệm có rất nhiều người, đều đang ăn đêm, Ôn Nam Tịch đẩy cửa đi vào, bên trong cũng được sửa lại toàn bộ, màu sữa.
Tiểu Lê đang nói chuyện với khách hàng, tay nghịch chiếc khăn lau, Ôn Nam Tịch vừa bước vào, bàn tay cầm khăn của Tiểu Lê khựng lại, một giây sau đôi mắt cô ấy sáng lên, quay đầu gọi một tiếng, “Dì Ôn, chị Nam Tịch về đến nơi rồi ạ.”
Ôn Nam Tịch nhìn Ôn Du, “Mẹ ạ.”
Năm nay thần sắc của Ôn Du khá tốt, sự dịu dàng giữa hàng mày khiến bà trở nên càng từng trải hơn, Tiểu Lê giúp cô đẩy hành lý vào.
Ôn Nam Tịch rửa tay, quay ra ngoài, Ôn Du nhìn cô cười, Ôn Nam Tịch đi qua ôm bà một cái, Ôn Du không dám ôm chặt, trên người bà vẫn đang đeo tạp dề.
Bà nói: “Mẹ nấu canh gà cho con đấy.”
“Vâng ạ.”
Ôn Nam Tịch buông bà ra rồi ngồi xuống ghế, cầm thìa lên bắt đầu uống canh gà.
Ôn Du ngồi xuống đối diện, dịu dàng nhìn cô, Tiểu Lê đứng bên cạnh nói, “Dì Ôn, dì có phát hiện chị Nam Tịch xinh hơn không ạ.”
Ôn Du gật đầu, “Có.”
Tiểu Lê trộm cười.
Có mấy vị khách quen của tiệm khi đến thanh toán, cười hỏi: “Con gái đây sao?”
Ôn Du đứng dậy thu tiền, gật đầu, “Đúng vậy.”
“Giống chị thật đấy, rất xinh.” Vị khách đó nói, Ôn Du cười, tìm tiền trả lại.
Sau khi vị khách rời đi, Ôn Nam Tịch quay lại nhìn một cái, Tiểu Lê nhỏ giọng bên tai cô, “Có nhiều người thích dì Ôn lắm ạ.”
Ôn Nam Tịch nghe vậy, “Vậy sao?”
Tiểu Lê gật đầu, “Nhưng dì khoá lòng lại rồi, không rung động với ai cả.”
Ôn Nam Tịch ừm một tiếng.
Uống canh xong cô ăn thêm một bát hoành thánh chiên nữa, mắt nhìn tập tài liệu trên bàn, cô cầm lên, là bản trang trí tiệm ở Dung Thành.
Ôn Du quay lại ngồi, thấy cô xem tài liệu, lập tức nói: “Phía Nhan tổng nói muốn mở thêm chi nhánh, thư kí của ông ấy đưa tài liệu này đến cho mẹ xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
