: Đá bào
Beta: Bảo Trân
Đến tầng hai, cửa phòng giáo sư Lương đã mở. Một người phụ nữ có dáng vẻ hiền lành nhìn ra, thấy bọn họ lập tức cười nói: “Mau vào đi, cô biết các em cũng sắp tới. Chồng cô cũng vừa ra ngoài xem, ông ấy tính thời gian thật chính xác.”
Phó Diên trầm thấp gọi: “Em chào cô.”
Anh nghiêng người, nhìn Ôn Nam Tịch, nói: “Đây là vợ của thầy.”
“Cô ơi, đây là Ôn Nam Tịch.”
Ôn Nam Tịch nhẹ nhàng ngoan ngoãn gọi: “Em chào cô ạ.”
Tiếu Âm mỉm cười nhìn Ôn Nam Tịch, trong hành lang của tòa nhà cho cán bộ công nhân viên, ngoại hình của cô gái này cũng rất đặc biệt, dáng vẻ lạnh lùng nhưng trong mắt lại ngấn nước, vừa gặp đã ấn tượng là sự kết hợp hoàn hảo với Phó Diên. Tiếu Âm không giấu được nụ cười trong mắt, bà gật gật đầu nói: “Vào đi, không cần cởi giày, hôm nay cô cũng chưa lau sàn.”
“Buổi trưa ông ấy về, nói với cô các em sắp tới, bảo cô chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ.” Tiếu Âm ra hiệu mời bọn họ đi vào, Phó Diên vòng tay qua ôm lấy bả vai Ôn Nam Tịch bước vào.
Giáo sư Lương ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, thấy bọn họ bước vào, gập cuốn sách trên tay lại.
Phó Diên ôm Ôn Nam Tịch ngồi xuống trên sô pha đối diện, anh đến đây trông rất thoải mái, có vẻ thời đại học cũng thường xuyên đến. Ôn Nam Tịch đưa hoa cẩm chướng cho Tiếu Âm, bà nhận lấy cười vui vẻ nói: “Nam Tịch, cảm ơn em.”
“Cô thích là tốt rồi ạ.” Ôn Nam Tịch nhẹ giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
