: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Khóa kéo dễ dàng bị tháo xuống lộ ra bờ vai trắng nõn. Phó Diên m út môi cô, giơ tay tháo chiếc đồng hồ và chuỗi hạt Phật, để lộ hình xăm chữ màu đen phía dưới.
Anh đưa tay ôm lấy cổ cô, chủ yếu là vì làn da của cô quá mỏng, dễ bị tổn thương. Hơi cồn khiến hai người càng trở nên hưng phấn, một nụ hôn có thể kéo dài rất lâu, đêm nay Ôn Nam Tịch vô cùng chủ động liên tục hôn anh, viên thuốc kia với cô cũng vô dụng, cơn say rượu khiến cô cởi bỏ lớp ngoài lạnh lùng. Lồ ng ngực Phó Diên phập phồng bị cô trêu chọc đến phát điên. Anh cúi xuống nâng cô lên hôn lên môi.
Ánh đèn trên đỉnh đầu đong đưa, hình xăm trên mắt cá chân đã lành khi cô bước lên thảm nhìn cực kỳ đẹp mắt, đặc biệt khi nó bị dính nước lại càng đẹp hơn.
Vì cô quấn quýt si mê, đến gần 3 giờ sáng hai người mới đi ngủ. Phó Diên kéo chăn đắp cho cô trông cô đã thấm mệt dựa vào trong ngực anh tóc rối bù, anh giơ tay tắt đèn ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối, cô lại mơ màng cọ cọ vào lồ ng ngực anh. Phó Diên dùng đôi bàn tay to xoa eo cho cô, nhẹ nhàng xoa bó giúp cô cảm thấy thoải mái hơn.
Đêm khuya.
Ôn Nam Tịch mơ thấy mình là một kẻ hành tẩu đi trong sa mạc khô cằn, thấy bà nội mắc bệnh Alzheimer của mình, trước khi chết cuộc đời bà vô cùng chật vật, không còn hiểu được tiếng người, không có ai chăm sóc, để bà dính đầy cát bụi bẩn thỉu dơ bẩn, bà lão trong mơ cười ngây ngô với cô, nụ cười đó thật quái dị, ghê rợn.
Ôn Nam Tịch đột nhiên mở choàng mắt nhìn chằm chằm trần nhà tối đen hai giây, sau đó cô quay đầu lại nhìn thấy Phó Diên đang ngủ say bên cạnh, đợi bình tĩnh lại cô nhích lên một chút rồi hôn lên khóe môi anh, sau đó nhấc chăn cẩn thận xuống giường, chân vừa chạm đất.
Phó Diên cũng tỉnh lại giơ tay bật đèn đầu giường, nắm lấy cổ tay cô: “Sao vậy?”
Ôn Nam Tịch xỏ dép, đi ra khỏi phòng bật bóng đèn nhỏ bên ngoài, đi đến tủ lấy ly rót một ly nước ấm. Phó Diên vẫn theo ra ngoài lười biếng dựa vào khung cửa nhìn cô, vừa tỉnh dậy nên anh cảm thấy có đôi phần mệt mỏi. Nhìn thấy cô ngơ ngác đứng uống nước Phó Diên đi tới đứng trước mặt cô.
Ôn Nam Tịch ngước mắt nhìn anh: “Anh bị em đánh thức à?”
Phó Diên tựa người vào bàn mặc bộ đồ ngủ màu đen, đêm qua lăn lộn một hồi trên cổ cô có lưu lại vết đỏ, anh ừ một tiếng nhìn cô.
“Em gặp ác mộng à?” Anh nhẹ nhàng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
