: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Khi cô chú ý nơi anh, anh cũng chú ý cô.
“Phó Diên.” Ôn Nam Tịch đột nhiên duỗi tay vòng qua cổ anh, Phó Diên sửng sốt, nghiêng đầu nhìn người con gái giống như đang làm nũng trong ngực mình, vốn dĩ cô cũng có mặt này giống như ngày đó say rượu rồi cố ý đi tìm anh.
Trong mắt anh có ý cười, lòng bàn tay đặt lên cổ cô: “Ôn Nam Tịch, em đang làm nũng sao?”
Ôn Nam Tịch vùi ở cổ anh bên cạnh là yết hầu sắc bén, cô hít một hơi ngửi mùi thơm mát lạnh trên người anh nhưng không đáp lại lời anh nói. Phó Diên lặng lẽ ôm cô vào lòng. Thoạt nhìn trông cô có vẻ lạnh lùng nhưng thật ra rất dịu dàng.
Phó Diên nhìn trần nhà trên đỉnh đầu, nói: “Tối mai chọn thời gian, mời đám người Chu Hùng đi ăn cơm, anh chính thức giới thiệu em với bọn họ.”
Ôn Nam Tịch vẫn vùi ở cổ anh, gật đầu.
“Ừm.”
Nhưng tim cô đập rất nhanh, tất nhiên cô biết Chu Hùng, Trần Phi, Chúc Ngôn và Lý Khiêm Vũ đều là bạn học đại học của anh. Sau hôm vạch trần Nhan Khả tuy cô không sợ hãi nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc, dù sao cô chính là người mà Trần Phi gọi là mối tình đầu đã làm Phó Diên bị tổn thương.
“Yên tâm, bọn họ sẽ không lắm chuyện như Trần Phi đâu.” Phó Diên có thể cảm nhận được tâm trạng của cô thấp giọng nói.
Ôn Nam Tịch được an ủi, gật đầu nói: “Trần Phi không tính là lắm chuyện.”
Phó Diên nghe vậy nhéo cằm xoay người cô lại, cụp mắt nhìn: “Vậy, em cảm thấy cậu ta rất tốt sao?”
Ôn Nam Tịch đối diện với ánh mắt của anh, lắc đầu: “Không, em chỉ cảm thấy cậu ấy rất có chừng mực.”
“Được.”
Sau khi cúp điện thoại mở hộp thư ra quả nhiên bên trong có một tập tài liệu cô lưu lại, thuận tiện ở đây có máy in còn đang bận chỉnh sửa trên máy tính nên nói với Phó Diên: “Anh xem máy in giúp em với.”
Phó Diên gật đầu, đứng dậy khỏi sô pha đi đến căn phòng nhỏ dẫn ra ban công, máy in được đặt trên bàn sách anh đưa tay ra nhấn một cái, đặt mấy tờ giấy vào xong rồi đi đến khung cửa, dựa vào nói: “Được rồi”
Ôn Nam Tịch nhìn anh một cái, gật đầu. Anh mặc áo sơ mi đen dựa vào khung cửa có vài phần lười biếng, ánh sáng chiếu lên mặt anh khiến Ôn Nam Tịch không nhịn được mà liếc nhìn thêm một cái. Cô lén lút nhìn thêm một cái rồi mới nhấn nút in.
Tiếng máy in vang lên, Phó Diên đi lấy, đợi hai phút rồi cầm tài liệu dự án ra, tới trước mặt Ôn Nam Tịch anh tùy ý lật qua xem, bỗng thấy một cái tên quen thuộc hơi nhướng mày đi tới sô pha ngồi xuống đưa cho Ôn Nam Tịch, giọng nói rõ ràng vang lên: “Khá thú vị.”
“Có gì thú vị?” Ôn Nam Tịch cầm lấy tài liệu, cúi đầu lật xem.
Đa Thành Thịnh Trạch.
Tên công ty này hơi quen tai, Ôn Nam Tịch khẽ nhíu mày, lướt xuống dưới nữa, nhìn thấy hai chữ Nhan Xuyên, lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Phó Diên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
