: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Tạm thời không muốn nghe nhưng không thể không nghe, sớm muộn gì cũng phải nhấc máy. Điện thoại lại vang lên, Phó Diên hạ giọng xuống mở miệng, “Ôn Nam Tịch.”
Ôn Nam Tịch gật đầu, “Ừm.”
Anh nhìn vào mắt cô, “Được.”
“Vậy em ra ngoài trước.” Ôn Nam Tịch đẩy cánh tay anh, có thể cảm nhận được cơ bắp đằng sau lớp vải.
Phó Diên buông cô ra Ôn Nam Tịch lùi về phía sau một bước, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh rồi xoay người rời khỏi phòng làm việc. Phó Diên nhìn bóng lưng cô, điện thoại trên bàn lại vang lên tên người gọi hiện lên màn hình, anh đưa tay lấy điện thoại nhấn nút màu xanh.
Sau đó giọng của Thư Lệ truyền tới, “Con với Khả Khả sao vậy?”
Phó Diên đút tay vào túi quần dựa vào bàn hỏi lại, “Cô ta không nói gì sao?”
Thư Lệ khựng lại, “Viện Viện nói con bé vừa về đến nhà đã khóc, rõ ràng buổi sáng lúc đi làm vẫn còn rất vui vẻ.”
“Vậy sao?” Giọng anh rất lạnh, nhẹ nhàng hỏi ngược lại, “Hay là mọi người nghiêm túc hỏi lại cô ta, xem cô ta đã làm gì?”
Thư Lệ yên lặng vài giây, biết được không thể có được đáp án từ chỗ anh từ việc con trai liên tục hỏi ngược lại đã hiểu, Thư Lệ chỉ đành nói, “Vậy được, mẹ cúp đây, mẹ đi hỏi con bé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
