: Đá bào
Ôn Nam Tịch nhìn về phía Phó Diên.
Phó Diên đặt điện thoại trở lại bảng điều khiển trung tâm, nhìn cô: “Tôi đưa em về trước.”
Ôn Nam Tịch đã tỉnh táo hơn nhiều, lắc đầu nói: “Cùng đi đi, thuận tiện em xem có thể giúp được gì không.”
Còn chưa đến ngày đi làm, trong công ty cũng không có ai, ngay cả người phục vụ trà nước cũng không có. Phó Diên nhìn vào mắt cô, ánh nắng xuyên qua, ánh mắt cô có thêm vài phần ôn nhu, yết hầu anh chuyển động, gật gật đầu: “Được.”
Khóe môi Ôn Nam Tịch cong lên, ngồi thoải mái hơn.
Hương vị cà phê của cô đã đắng hơn, cô nhấp một ngụm rồi đặt xuống. Chiếc ô tô màu trắng tiến vào dòng xe cộ. Dòng giao thông ở trung tâm thành phố đã trở lại bình thường. Hầu hết các công ty đã đi làm mấy ngày trước. Khi họ đến Tòa nhà Thời Đại, hầm để xe đã được hoàn thành.
Nhưng Phó Diên vẫn đỗ xe trên mặt đất.
Ôn Nam Tịch xuống xe, cầm túi đựng máy tính từ ghế sau đi theo Phó Diên, Phó Diên thuận tay đưa chìa khóa xe Ôn Nam Tịch cầm lấy, anh đưa tay giúp cô xách túi đựng máy tính. Ôn Nam Tịch dừng lại, theo sát bước chân anh, đi lên tầng.
Cửa thang máy mở ra.
Hai người bước ra ngoài, Phó Diên đặt túi đựng máy tính lên bàn cô rồi đi vào văn phòng.
Ôn Nam Tịch xin nghỉ Tết sớm vắng mặt hơn hai mươi ngày nhưng cây trầu bà trên bàn vẫn xanh tốt, mặt bàn sạch sẽ, mấy tờ giấy dán tường cô dán lúc trước bị đám người Trần Phi xé đi rồi.
Ôn Nam Tịch lấy máy tính ra bật lên. Sau đó cô đi đến phòng trà bật máy nước nóng. Đang bận rộn thì nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói bên ngoài, vị Lý tổng kia dẫn theo ba người đến đây, mặc tây trang, đi giày da, Phó Diên dẫn họ vào phòng khách. Ôn Nam Tịch bóc túi trà ra, pha mấy tách trà hoa nhài, đặt lên khay rồi mang sang.
Phó Diên đưa họ vào phòng tiếp khách và mời họ ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
