Ra khỏi ngõ Nam An, phía trước chính là sân vận động.
Cô đưa qua đưa lại đung đưa cánh tay. Phó Diên nhìn vài giây, nắm lấy cổ tay cô kéo về phía mình cắn viên kẹo. Anh giữ chặt cổ tay cô, đầu ngón tay gần như bóp chặt lấy cổ tay cô ngậm kẹo xong anh mới buông ra.
Ôn Nam Tịch thu tay lại, giấu vào trong tay áo, nói: “Em đã giữ lời, không ngọt là không ngọt.”
Viên kẹo trong miệng chỉ có mùi thơm của dừa, dù không có vị ngọt nhưng hương thơm cũng đủ gây thương nhớ. Ôn Nam Tịch cũng lấy từ trong túi ra một viên bóc ra cho vào miệng, viên kẹo phồng lên một bên má cô nhai rồi hỏi: “Không ngọt phải không?”
Đầu lưỡi Phó Diên chạm vào viên kẹo, nhai vài cái rồi ừ một tiếng. Ôn Nam Tịch nhướng mày mỉm cười, quay người lại đi bên cạnh anh.
Mấy khu dân cư ở đây cũng rất náo nhiệt, những con ngõ nhỏ ở đây không còn được gọi là ngõ Nam An nữa mà gọi là ngõ hành lang, rất nhỏ, so với ngõ Nam An thì trông không nghệ thuật bằng thậm chí còn ít ánh đèn hơn. Vì quá tối tăm nên có rất nhiều cặp đôi cũng trò chuyện dưới ánh đèn đường trong ngõ.
Bất giác hai người đi đến gần quán ăn vặt của Ôn Du ở đầu ngõ.
Quán ăn vặt tươi mát đông đúc người ra vào. Ôn Nam Tịch dừng lại, nhìn cửa hàng, nói: “Mẹ em mở đấy.”
Phó Diên nhìn theo ánh mắt của cô, ngước nhìn biển hiệu “Tiệm ăn vặt Ôn Du”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
