: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Anh nói đẹp.
Nhưng từ giấy lau thấy được màu kẻ mắt thì Ôn Nam Tịch đã biết cũng không đẹp lắm, chắc giống như mắt mèo vậy. Vì vậy khi bộ phim kết thúc cũng không ngẩng đầu nhìn anh, cô đi ở phía trước, cô gái bên cạnh cũng đứng dậy, ở bên cạnh nữa là Trần Phi, đầu mũi cậu ấy đỏ ửng, nhìn cô vẫy tay rồi đi ở phía trước.
Phòng chiếu phim sáng đèn nhưng ánh đèn rất mờ, người vẫn đông như cũ, Ôn Nam Tịch bị xô đẩy, Phó Diên lập tức vội vàng đưa tay ra đỡ eo cô. Ôn Nam Tịch đứng vững xong Phó Diên cũng thu tay lại.
Ôn Nam Tịch nhìn dòng người phía trước dần chuyển động, bộ phim đúng lúc hiện lên phần bất ngờ, có người dừng lại xem, có người muốn đi tiếp. Ôn Nam Tịch cũng muốn dừng lại xem nội dung trên màn hình, tò mò liệu có kết cục mới nào không nhưng đã đứng lên rồi nên đành đi tiếp, bởi người phía sau còn đang đợi để rời đi. Cô vừa đi vừa nhìn, xem xong cũng nhận ra đó không phải là cái kết gì mới.
Phó Diên nhìn khoé mắt cô có chút đỏ, gật đầu, “Tôi ở bên ngoài đợi em.”
Ôn Nam Tịch mỉm cười, ừm một tiếng vội vàng đi về phía nhà vệ sinh, đèn nhà vệ sinh cũng hơi tối, ở đây đều dùng đèn như vậy để tạo bầu không khí. Ôn Nam Tịch dán mặt vào gương mới nhìn thấy tình trạng lớp trang điểm, đường kẻ mắt đã mờ mất phần đuôi, nhưng màu mắt vẫn ổn. Cô lấy bông tăm ra nhẹ lau, cố gắng cứu vớt.
Nguyên Thư gửi tin nhắn cho cô hỏi: [Hẹn được anh ấy chưa?]
Ôn Nam Tịch lau khoé mắt xong, sửa lại màu mắt, thấy được mới thu dọn đồ đạc rồi trả lời tin nhắn của Nguyên Thư.
Ôn Nam Tịch: [Cũng tính là được.]
Nguyên Thư: [Thế nào?]
Ôn Nam Tịch: [Cũng được, tớ chọn một bộ phim xem.]
Nguyên Thư: [Cậu chọn bộ “Người tình giữa không gian và thời gian” đấy à?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
