: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Đêm khuya.
Ôn Nam Tịch vừa tắt máy tính, Chu Nhược Vi liền gửi cho cô một tin nhắn WeChat.
Chu Nhược Vi: [Anh về rồi em yêu, anh không sao, Thư Thư nói cuối tuần chúng ta gặp nhau phải không?]
Ôn Nam Tịch thả lỏng người, dựa vào ghế sô pha trả lời.
Ôn Nam Tịch: [Đúng vậy.]
Ôn Nam Tịch: [Cậu không sao thì tốt rồi]
Chu Nhược Vi: [Chị đây thật sự rất tỉnh táo.]
Ôn Nam Tịch thấy thế thì mỉm cười đặt điện thoại xuống, yêu cầu máy tắt nhạc, lúc này trong phòng lập tức chìm trong im lặng, giọng hát của Hồng Trác Lê giống như đột nhiên bị rút hết ra ngay cả nỗi buồn cũng tiêu tan. Nhưng cảm giác tĩnh lặng cũng xâm chiếm, Ôn Nam Tịch nằm trên thảm một lúc rồi đứng dậy, chải tóc đi vào phòng tắm.
Ôn Nam Tịch dừng một chút, trả lời: Được.
Sau đó cô đi tắm rửa, tắm rửa xong buộc tóc lại, thay áo sơ mi và quần tối màu, mấy cuốn sổ ghi chép những thông tin cần thiết vào túi đựng máy tính cùng một chiếc túi nhỏ đi xuống lầu. Buổi sáng có rất nhiều người đi làm, Ôn Nam Tịch đi thang máy cùng mấy người ra khỏi khu tập thể. Ánh nắng xuyên qua chỗ này chiếu lên người cô càng làm nổi bật khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.
Phó Diên một tay cầm vô lăng nhìn cô đi tới.
Ôn Nam Tịch đến gần, bắt gặp ánh mắt từ trước tới giờ vẫn luôn lạnh lùng của anh, cúi người nói: “Chào buổi sáng.”
Phó Diên lười biếng nói: “Chào buổi sáng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
