Bảo vật gia truyền gì đó tự nhiên là không có, Tô Cẩm Ca nói vậy chẳng qua là để kéo dài thời gian. Nàng dựa vào cuộc đối thoại giữa tên yêu tu và tà tu lúc nãy mà suy đoán: Bọn chúng vừa trộm món đồ quan trọng gì đó của Ngự Thú Tông và đang bị truy sát. Lúc này, trì hoãn được bao lâu hay bấy lâu, tốt nhất là dụ tên yêu tu này đến nơi đông người, đợi người của Ngự Thú Tông tìm tới thì hai huynh muội nàng mới có cơ hội thoát thân.
Không ngờ tên yêu tu này lại không mắc mưu. Nàng đành lùi một bước, tìm cách lừa hắn thả Tô Cẩm Năm đi trước để huynh ấy có cơ hội báo tin. Vạn nhất cuối cùng không thoát được, ít ra cũng cứu được một người. Dù sao huynh ấy không phải người xuyên không, nếu không vì nàng làm đảo lộn cốt truyện thì đã chẳng phải dấn thân vào hiểm cảnh này. Về tình về lý, Tô Cẩm Ca tuyệt đối không muốn Tô Cẩm Năm xảy ra chuyện.
"Không, để ta ở lại, muội muội đi lấy bảo vật đi!" Tô Cẩm Năm hiểu ý em gái, vội vàng lên tiếng.
"Ca ca ta là tu sĩ, tốc độ nhanh hơn ta nhiều. Tiên nhân cứ để ta ở lại làm con tin là được."
Yêu tu ngẫm nghĩ thấy Tô Cẩm Ca nói có lý, liền phất tay quăng mạnh Tô Cẩm Năm ra ngoài: "Chạy cho nhanh vào, ta đứng đây đợi ngươi!"
Sức mạnh của yêu tu vốn dĩ vượt xa nhân tộc, cú ném này khiến Tô Cẩm Năm bay vút lên không trung, vẽ thành một đường vòng cung dài. Tô Cẩm Ca thắt tim lại, với tu vi mèo cào của huynh ấy, cú ngã này không chết cũng tàn phế.
Tô Cẩm Năm nhắm chặt mắt chờ đợi cơn đau ập đến, nhưng đột nhiên hắn thấy thân thể nhẹ bẫng, như được một đám mây mềm mại, ấm áp đỡ lấy. Mở mắt ra, hắn kinh hãi suýt nhảy dựng lên: Bản thân thế mà đang nằm trên lưng một con sư tử to lớn, béo tốt.
Bên tai vang lên một giọng nói đầy uy nghiêm: "Nghiệt súc! Ngươi còn định hành ác đến bao giờ?"
Thấy một vị tu sĩ mặc áo nâu từ trên trời giáng xuống, cả hai huynh muội đều thở phào nhẹ nhõm. Tô Cẩm Năm vội vàng nhảy xuống khỏi lưng sư tử, quỳ sụp xuống: "Đa tạ tiền bối cứu mạng! Xin tiền bối hãy cứu lấy muội muội của vãn bối!"
Tu sĩ áo nâu phất tay, một luồng lực đạo nhu hòa nâng Tô Cẩm Năm dậy. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu trấn an.
Chẳng thèm để ý đến hai kẻ phàm tục, tên yêu tu hậm hực lên tiếng: "Ngươi là tu sĩ, ta cũng là tu sĩ, cớ gì gọi ta là yêu nghiệt? Vạn vật bình đẳng, ta và ngươi có khác gì nhau?"
Tu sĩ áo nâu hừ lạnh: "Nhân yêu có biệt. Ngươi không lo tu luyện ở Hoang Uyên, lại dám lẻn vào Trung Nguyên đại lục, trộm chí bảo tông môn ta, sau đó lại tùy ý giết chóc. Hành vi hung tàn như vậy, không gọi yêu nghiệt thì gọi là gì?"
Yêu tu không cảm thấy mình sai, trong mắt hắn, kẻ mạnh sinh tồn chính là Thiên Đạo. Chỉ có đám nhân tu này là lắm quy củ oái oăm, nơi chốn ước thúc, bề ngoài thì đạo mạo nhưng sau lưng cũng làm những chuyện chẳng khác gì yêu tu. Hắn cảm thấy uất ức nhưng lại không cãi lại được, tức đến mức dậm chân bình bịch: "Ta không thèm nói lý với đám nhân tu gian trá các ngươi! Đồ vật đó không có ở chỗ ta, sao ngươi cứ bám riết không buông hả?!"
"Ngươi trộm chí bảo Ngự Thú Tông ta, chính mắt đệ tử môn hạ nhìn thấy, sao có thể sai được? Mau giao đồ ra, thả tiểu cô nương kia đi, ta sẽ để ngươi quay về Hoang Uyên."
Yêu tu im lặng không đáp, tu sĩ áo nâu cũng không vội, kiên nhẫn chờ đợi. Tên yêu tu thì đang nghĩ kế thoát thân, còn tu sĩ áo nâu lại muốn kéo dài thời gian chờ đồng môn đến để nắm chắc phần thắng.
Sau một hồi suy tính, yêu tu chọn cách thô bạo nhất — hắn bất ngờ bạo khởi, tấn công linh thú Kim Mao Vân Sư của tu sĩ áo nâu. Một kích đắc thủ, nhân lúc đối phương xót xa linh thú mà phân tâm, hắn lập tức dùng tốc độ nhanh nhất tẩu thoát.
Tô Cẩm Ca chỉ cảm thấy tiếng gió rít gào bên tai, cảnh vật trước mắt nhòe đi thành những vệt sáng mờ ảo, ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn, buồn nôn kinh khủng.
Không biết bao lâu sau, mọi thứ mới dừng lại. Chưa kịp hoàn hồn, nàng đã nghe tiếng yêu tu kinh ngạc thốt lên: "Ngươi... sao ngươi vẫn còn ở đây?"
"Khụ... ngài có buông tay đâu, ta không ở đây thì ở đâu?"
"Vậy thì mau dẫn ta đi lấy bảo vật, lấy được ta sẽ thả ngươi đi."
Tô Cẩm Ca thầm kêu khổ, nàng biết đào đâu ra bảo vật bây giờ? Nhưng trên mặt nàng không dám lộ ra nửa điểm sơ hở, vừa thở dốc vừa nhìn quanh: "Tiên nhân, đây là đâu vậy? Nhà ta ở Kính Châu, nơi này cách Kính Châu bao xa? Cách chỗ lúc nãy bao xa?"
Yêu tu gãi đầu: "Chỉ lo chạy, ta cũng chẳng biết đây là đâu. Ta dùng một tấm Độn Phong Phù, chắc cũng chạy được mấy ngàn dặm rồi."
Mấy ngàn dặm? Tô Cẩm Ca đứng hình. Một lúc sau nàng mới gượng gạo nói: "Với tốc độ của tiên nhân, đi Kính Châu chắc cũng nhanh thôi. Vậy ta xin đi theo tiền bối về Kính Châu lấy bảo vật."
"Không được!" Yêu tu có vẻ lo âu, bất an đi tới đi lui, "Ngươi cứ theo ta đã, đợi qua đợt truy sát này rồi tính."
"Tiên nhân, ca ca ta vốn không muốn mất món bảo vật tổ tiên để lại đó. Nếu để huynh ấy về nhà trước, món đồ đó có khi bị giấu biệt đi rồi."
Yêu tu nghe vậy thì dậm chân cuống quýt: "Nhưng Kính Châu nằm ở phía Tây, đi hướng đó chắc chắn sẽ đụng độ đám nhân tu dã man kia... Hay là ta cứ ăn thịt ngươi cho xong chuyện!"
Tô Cẩm Ca vội vàng ngăn lại: "Ta chẳng có chút tu vi nào, ngài ăn ta cũng chỉ phí công thôi."
Yêu tu nóng nảy xoay vài vòng, cuối cùng phất tay: "Thôi bỏ đi, ngươi đi đi!"
"Hả?" Kết quả này nằm ngoài dự tính khiến Tô Cẩm Ca ngớ người, nhìn hắn chằm chằm.
Yêu tu cười nhạo một tiếng: "Ta vốn cũng chẳng thích ăn thịt người, mùi vị quái đản lắm, không ngon bằng thịt gà. Bảo vật không lấy được, mang theo ngươi chỉ thêm vướng chân, biến mau cho khuất mắt!"
"À... vâng." Tô Cẩm Ca lờ đờ quay người rời đi.
"Thật khéo, ta tên Tô Lục." Tô Cẩm Ca nói xong liền cúi chào hắn một cái, rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Thật là một con yêu quái kỳ quặc. Không biết nên cảm ơn hắn đã tốt bụng tha mạng, hay nên mắng hắn đã mang nàng đến cái chốn khỉ ho cò gáy này, khiến nàng lạc mất ca ca.
Lang thang không mục đích hơn mười ngày trời, nàng chẳng thấy bóng dáng một ai. May mà rừng này mọc đầy một loại quả xanh to bằng nắm tay, dù vị chát đắng khó nuốt nhưng cũng đủ để cầm hơi. Tô Cẩm Ca cảm thấy đầu lưỡi mình lúc nào cũng tê rần, răng thì ê ẩm không thôi.
Lúc này, nàng đang ngồi bệt dưới một gốc cây đại thụ, vừa gặm quả xanh vừa quan sát xung quanh. Khu rừng này chỗ nào nhìn cũng giống nhau, nhìn mãi cũng vô dụng. Nàng đành nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Gió thổi qua, cỏ cây xào xạc. Trong cơn mệt mỏi, nàng bắt đầu mơ màng thì bỗng nghe thấy tiếng người thoang thoảng theo gió đưa lại.
Tô Cẩm Ca choàng tỉnh, nỗ lực phân biệt hướng phát ra âm thanh. Theo bước chân nàng, tiếng động ngày càng rõ ràng, dường như là tiếng đánh nhau. Nàng thả chậm bước chân, lặng lẽ bò tới gần.
Vượt qua bụi rậm, trước mắt bỗng trở nên trống trải. Trên một bãi đá loạn ven suối, dưới gốc cây phong khổng lồ, một con hồ ly chín đuôi trắng muốt đang kịch chiến với một tu sĩ. Ánh trăng tròn vành vạnh tỏa xuống, phủ một lớp bạc lên khung cảnh.
Một bức tranh kỳ ảo và tráng lệ, nhưng Tô Cẩm Ca chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức. Nàng thầm mắng một tiếng "xui xẻo", vì gã tu sĩ kia chính là tên tà tu lúc trước.
Cửu Vĩ Hồ dù đẹp đến mấy cũng là yêu, còn tên tà tu kia chắc chắn không phải người tốt. Lại là một trận "yêu tà đại chiến", tốt nhất là nàng nên chuồn lẹ để tránh vạ lây. Nghĩ đoạn, nàng rón ra rón rén lùi về phía bụi rậm.
Đột nhiên, trước mắt nàng hoa lên, tiếp đó là một tiếng "uỳnh" nặng nề. Tô Cẩm Ca giật bắn người, phát hiện tên tà tu kia vừa bị đánh văng đến ngay trước mặt mình. Nàng định chạy trốn theo bản năng, nhưng gấu áo sau đã bị túm chặt. Thân hình nàng nhẹ bẫng, giây tiếp theo đã thấy con cự hồ trắng muốt đang lao tới dưới ánh trăng. Chín cái đuôi lay động tỏa ra ánh huỳnh quang lốm đốm, bộ lông trắng tuyết dính những vệt máu đỏ tươi như hoa mai nở rộ trên tuyết.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ như trôi chậm lại. Thứ Tô Cẩm Ca thấy rõ nhất chính là hàm răng sắc nhọn đáng sợ của con hồ ly.
Chết tiệt! Nàng bị tên tà tu dùng làm lá chắn thịt rồi! Hiểu ra tình thế, nàng ra sức giãy giụa. Tiếng vải rách vang lên, nàng ngã nhào xuống đất, liền lăn một vòng rồi đứng bật dậy, tiện tay vớ một hòn đá ném thẳng vào đầu tên tà tu.
Lại nói về tên tà tu kia, hắn bị Cửu Vĩ Hồ đánh văng vào bụi cỏ, thấy có tiểu nha đầu ở đó liền chẳng thèm nghĩ ngợi mà chộp lấy làm lá chắn. Theo tính toán của hắn, hồ ly cắn chết một người rồi buông ra cũng mất vài giây, bấy nhiêu là đủ để hắn lật ngược thế cờ. Đang đắc ý, bỗng nhiên tay hắn nhẹ bẫng, hàm răng hồ ly đã sát sàn sạt trước mắt. Hắn kinh hãi, chật vật né tránh. Đúng lúc đó, hòn đá không mang chút linh lực nào của Tô Cẩm Ca đập trúng ngay gáy hắn.
Tên tà tu giận đến điên người, hắn cúi xuống chộp lấy Tô Cẩm Ca một lần nữa rồi hung hăng quăng nàng đi thật xa.
Thân ảnh nhỏ bé của nàng vẽ một đường trên không trung rồi đập mạnh xuống bãi đá, lập tức ngất lịm đi.
Trong một trận chiến sinh tử mà còn phân tâm chấp nhất với một đứa trẻ như mình, tên tà tu này bị ngốc à? — Đó là ý nghĩ cuối cùng của Tô Cẩm Ca trước khi chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại, đập vào mắt nàng là bầu trời xanh thẳm như ngọc, mây trắng lững lờ trôi, lá phong đỏ bay lả tả, và một gương mặt tuyệt mỹ khó phân biệt nam nữ.
Trước đây, nàng từng nghĩ Tần Vân Khiêm là người đẹp nhất mình từng thấy, cả về nhan sắc lẫn khí độ đều xứng danh "công tử thế vô song". Nhưng so với người trước mắt này, chỉ riêng về dung mạo, người này đã bỏ xa Tần Vân Khiêm vài con phố. Dù lúc này trông người đó có chút chật vật, nhưng vẫn không giấu được vẻ phong hoa tuyệt đại.
"Ồ? Ngươi tỉnh rồi à."
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp mang theo vài phần lười biếng nhìn nàng. Đến cả giọng nói cũng lây dính chút ý cười trầm thấp, phong lưu và đầy quyến rũ.
Thấy nàng ngây người không nói, người nọ khẽ cười: "Ta đẹp lắm sao?"
Tô Cẩm Ca gật đầu như máy: "Đẹp! Rất đẹp! Cái gọi là khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, chắc chắn là để chỉ người như ngài rồi."
Người nọ nghe xong liền nở một nụ cười rạng rỡ. Tô Cẩm Ca lại bị nhan sắc ấy làm cho hoa mắt chóng mặt. Nàng cảm thấy mọi ngôn từ hoa mỹ nhất trên đời này khi dùng để miêu tả nụ cười ấy đều trở nên khô khan, bất lực.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

