Cô không biết mấy ngày nay bản thân mình có được coi là sống rất hạnh phúc không, vì cô đã trở nên có chút mơ hồ đối với khái niệm hạnh phúc, cô là sống rất vui vẻ, nhưng vui vẻ chính là hạnh phúc sao?
Người họ cử đi chính là em trai duy nhất của Dịch Chí Duy–Dịch Truyền Đông, anh ta vẫn còn đang đi học, nhân dịp nghỉ hè đến Đông Cù thực tập, người Dịch Chí Duy yêu thương nhất chính là người em trai này. Các trọng thần của Đông Cù xưa nay biết tính khí của Dịch Chí Duy, sợ anh thẹn quá hóa giận, bản thân mình không chịu được liền đi đường vòng, cho nên xúi giục Dịch Truyền Đông ra mặt.
Dịch Chí Duy họp hành chính xong, đang ở vòng làm việc dặn dò công việc trong thời gian nghỉ ngơi, thấy em trai đi vào, liền nói: “Anh đang tìm em đó, anh phải đi nghỉ ngơi 2 ngày, em nên làm công việc gì, anh đã giao phó cho họ rồi, họ sẽ theo đó mà dạy em.”
Dịch Truyền Đông vừa kính trọng vừa yêu quý người anh trai huyền thoại một tay xây dựng nên Đông Cù, chỉ đáp: “Vâng.”
“Ở nhà với mẹ nhiều một chút, nhắc nhở bà chú ý sức khỏe.”
“Vâng.”
“Anh đi khoảng 1 tuần. Không có việc gì chứ……”
Dịch Truyền Đông không đợi anh nói vế sau “Không có việc gì thì đi ra ngoài làm việc”, cướp lời nói: “Anh trai, em có lời muốn nói với anh.”
“Ồ? Cái gì? Tiền không đủ dùng? Muốn mua cái gì?”
Dịch Truyền Đông nói: “Không phải.” Nhìn nhìn thư ký đứng yên lặng ở bên cạnh, Dịch Chí Duy ngẩng đầu lên, thư ký hiểu ý liền lùi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.
“Có lời muốn nói với anh?” Dịch Chí Duy nhìn người em trai cao bằng mình, người em anh thay chức cha nuôi lớn! Ngoài yêu thường, bản thân luôn hết mình nghĩ vì nó, nó có việc gì khó nói gì chứ, đỏ mặt nói không ra lời. Do đó anh cười: “Tiểu tử ngốc, thích cô gái nào rồi phải không?”
“Không phải!” Sau khi dứt khoát phủ nhận liền đỏ mặt, chần chừ một lát, lại tìm được lời: “Anh trai, có phải là anh đã thích ai không?”
“Mẹ bảo em đến hỏi?” Mẹ luôn thúc anh kết hôn, nghe đến mức tai mọc cả kén.
“Không phải…….anh trai, anh sẽ đi Nhật cùng cô Phó à?”
“Đúng thế.” Anh hiểu rồi, Truyền Đông đến là vì Phó Thánh Hâm.
Quả nhiên, Dịch Truyền Đông lắp bắp nói: “Có thể không đi cùng cô Phó được không?”
Anh cười: “Truyền Đông, trước đây anh và mấy người bạn gái ấy ra nước ngoài du lịch, em chưa từng hỏi qua.”
Dịch Truyền Đông vẻ mặt dần dần tự nhiên: “Nhưng cô Phó không giống thế. Người ta đang nghị luận đấy, bảo rằng lần này nhất định là nói trước việc mua Hằng Xương cho cô Phó. Hơn nữa, cô ta là con gái của Phó Lương Đông……..”
“Ồ.” Dịch Chí Duy không cho là như vậy, cười cười nhẹ, “Anh biết, còn có người nói anh bị mĩ sắc làm cho mê muội đấy.”
Dịch Truyền Đông nghiêm túc nói: “Cô Phó quả nhiên là mối họa, sáng suốt như Đường Minh Hoàng, cuối cùng cũng vì Dương Ngọc Hoàn mà mất đi giang sơn, huống hồ…”
“Huống hồ sự uy vũ anh minh của anh trai em vẫn chưa thể so với Đường Minh Hoàng.”Anh cười ha ha, cười đủ rồi, mới nói, “Đừng lo lắng, anh trai cậu vẫn chưa hồ đồ đến mức đó, Phó Thánh Hâm có phải là mối họa hay không, sau này em sẽ biết.”
Trên máy bay đi Nhật, anh liền coi chuyện đó là chuyện cười kể cho Phó Thánh Hâm nghe, bộ dạng nghiêm chỉnh cảnh cáo cô: “Sau này em không có việc gì nhất định không được đến tòa nhà làm việc của Đông Cù, không biết là họ hận em bao nhiêu đâu, cẩn thận họ học người xưa, coi sự thay đổi của Mã Ngôi thành sự thay đổi của Đông Cù.
Phó Thánh Hâm cũng cười, trong lòng lại không hề nhẹ nhõm. Cô biết người nhà họ Dịch hận cô rốt cuộc họ là kẻ thù, hồi đó Dịch Đông Cù bệnh tim tái phát mà qua đời, Đông Cù thất bại hoàn toàn, đến tận lúc Dịch Chí Duy trưởng thành nhận lấy công ty mới dần dần đi vào quỹ đạo. Ở giữa, người nhà họ Dịch chịu khổ không ít, đặc biệt là bà Dịch, có một dạo mất vì chồng mà thần kinh không bình thường, cho nên Dịch Chí Duy nhất định rất cực khổ, anh là con trưởng, tinh thần mẹ thất thường, em trai nhỏ vẫn đang bọc tã lót, anh nhất định chịu rất nhiều cực khổ mới có ngày hôm nay.
“Sao sắc mặt khó coi vậy, say máy bay à?”
“Không phải.” Cô tựa vào vai anh,”Em đang nghĩ, nhà họ Phó quả thật có lỗi với nhà họ Dịch.”
Anh cúi đầu, vừa đúng có thể hôn cô. Rõ ràng là anh không vui vẻ lắm khi nhắc đến việc nàyanh đã không muốn nghe, vậy cô sẽ không nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



