"Con nói đúng, chỉ cần con không phải xuống nông thôn thì hơn hết mọi thứ. Cùng lắm thì sau này bố trích một nửa lương ra đưa cho họ."
Giang Đại Hải nói được câu này thật không dễ dàng.
Dù sao thì kinh tế nhà họ Giang cũng không dư dả, ăn chút thịt cũng phải mua chịu.
Chỉ riêng điểm này, Giang Mạt Lỵ đã quyết định trước khi đi sẽ để lại cho hai cha con họ 100 vạn, để hai người có thể sống một cuộc đời an nhàn, sung túc.
"Chuyện này, con tạm thời đừng nói cho dì Anh và Tiểu Tình biết, Tiểu Bành cũng giấu luôn. Ai cũng đang nhòm ngó nhà mình, làm ầm lên lại sinh chuyện."
Giang Đại Hải cố tình đưa Giang Mạt Lỵ ra ngoài nói chuyện riêng chính là để đề phòng tai vách mạch rừng.
Giang Tình đã có đối tượng, Giang Mạt Lỵ chuẩn bị gả cho người có hôn ước từ nhỏ, cả hai chuyện này ông và Lý Hồng Anh đều không nói ra ngoài.
"Trước đây bố không đưa cho con là vì sợ con vô tâm làm mất. Bây giờ con đã lớn, cũng hiểu chuyện rồi, bố cũng yên tâm."
Đây là ông hoàn toàn giao lại những thứ này cho Giang Mạt Lỵ.
Có thể thấy, Giang Đại Hải vui mừng và hãnh diện đến nhường nào với việc Giang Mạt Lỵ giải quyết được chuyện xuống nông thôn.
...
Tối đó, quảng trường nhân dân có chiếu phim ngoài trời. Giang Bành đòi đi xem, Giang Mạt Lỵ rảnh rỗi không có việc gì làm cũng đi theo cậu ấy cho vui.
"Chị, chị với bố ra ngoài thì thầm nửa ngày trời, nói gì thế?"
"Chuyện người lớn, cậu đừng hỏi nhiều."
Giang Bành cười gượng: "Thế này nhé, chị có chuyện không nói cho em biết, vậy em cũng giấu chị vài chuyện, chúng ta coi như huề được không?"
Giang Mạt Lỵ cười như không cười: "Chị không nói cho cậu biết là có lý do của chị. Cậu có chuyện giấu chị, chắc chắn là có tật giật mình."
Giang Bành: "..."
Hai chị em vừa ra khỏi nhà, Giang Đại Hải cũng khoác túi đồ nghề ra đi.
Ngoài việc am hiểu máy móc, ông còn biết sửa điện nước, lúc rảnh rỗi sẽ nhận vài việc lặt vặt để kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống.
Đợi cả cha và con trai đi khỏi, Lý Hồng Anh nhìn cô con gái đang cắm cúi giặt quần áo, lên tiếng an ủi:
"Con đừng buồn, đôi trang sức đó là do mẹ của Mạt Ly để lại, chú Giang đưa cho Mạt Ly là phải."
Giang Tình lộ vẻ mỉa mai: "Cho dù là di vật của Nguyễn Nhu, chẳng phải cũng là tiền của Giang Đại Hải mua sao? Mẹ về nhà này bao nhiêu năm, chịu thương chịu khó hầu hạ ba cha con họ, Giang Đại Hải đã bao giờ mua cho mẹ nửa món trang sức nào chưa? Nói cho cùng, con thấy ông ta chẳng hề coi mẹ ra gì."
Lý Hồng Anh lắp bắp: "Con đừng nói về chú Giang như vậy, mẹ là một người phụ nữ nội trợ, đeo mấy thứ đó làm gì, không ăn không uống được."
Giang Tình tức giận vì sự yếu đuối và tự ti của mẹ, nên cô ta không muốn nói thêm một lời nào nữa.
Dù sao thì những ngày tháng tốt đẹp của Giang Mạt Lỵ cũng sắp kết thúc rồi.
Trang sức cũng được, tiền và tem phiếu cũng thế, với cái đầu ngu ngốc của Giang Mạt Lỵ, xuống nông thôn rồi cũng không giữ được.
Cô ta chẳng có gì phải ghen tị.
Tối đó, Lý Hồng Anh hiếm khi bị mất ngủ.
Bà vốn cảm thấy mình rất hạnh phúc, một người phụ nữ nông thôn mang theo con riêng có thể gả cho một người đàn ông có tài như Giang Đại Hải, lên thành phố ăn lương thực nhà nước, không phải làm ruộng ở quê. Phụ nữ trong làng không biết ghen tị và ngưỡng mộ bà đến nhường nào.
Nhưng những lời của con gái lại khiến bà cảm thấy không vui.
Ngoài trang sức, quần áo Nguyễn Nhu từng mặc, đồ vật từng dùng, sách từng đọc, thư từ qua lại lúc yêu đương với Giang Đại Hải, ông đều giữ lại hết.
Cùng là phụ nữ, trước tình yêu của chồng dành cho người vợ quá cố, bà sao có thể không ghen tị.
Bà và Giang Đại Hải đã sống với nhau bao nhiêu năm, dù ông không để bà thiếu thốn ăn mặc, nhưng cũng chưa bao giờ cho bà tình yêu của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ, ngay cả số lần chung phòng cũng ít ỏi.
Càng nghĩ càng thấy tủi thân, Lý Hồng Anh không kìm được mà lau nước mắt.
...
Sau khi tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình và những tai tiếng của Giang Mạt Lỵ, An Huệ nổi trận lôi đình với chồng:
"Lục Lão Lục, thằng Thừa nó bị úng não, ông cũng mặc kệ nó làm bậy à? Có phải ông mong tôi tức chết sớm để rước con hồ ly tinh nào về nhà không?"
"Bà nói gì thế, đừng vội mắng. Tôi đồng ý cuộc hôn nhân này cũng là vì muốn tốt cho thằng Thừa."
"Ông nói vớ vẩn! Cưới cho nó một cô vợ có danh tiếng bại hoại, để nó bị người đời chỉ trỏ mà còn bảo là tốt cho nó. Tôi thấy ông chỉ muốn nó không được yên ổn thôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)