Minh Trường Viễn không nói gì, mà quay đầu nhìn về phía Giang lữ trưởng ở trên.
Giang lữ trưởng gật đầu, ý là đồng ý cho Minh Trường Viễn đi lấy bằng chứng.
Lý đoàn trưởng không yên tâm, sợ Minh Trường Viễn gian lận, liền xin đi cùng Minh Trường Viễn để lấy bằng chứng.
Giang lữ trưởng đồng ý.
Cứ như vậy, Lý đoàn trưởng và Minh Trường Viễn cùng nhau rời đi, đi lấy bằng chứng.
Đợi khoảng hơn hai mươi phút, người đã trở lại.
Sắc mặt Lý đoàn trưởng tương đối khó coi, bởi vì hắn tận mắt nhìn thấy Minh Trường Viễn từ đáy hòm lấy ra giấy tờ, hơn nữa bộ dạng thề thốt chắc nịch của Minh Trường Viễn, đại khái có thể đoán được lời Minh Trường Viễn nói là thật, không có nói dối.
Tần Thư quay đầu nhìn Minh Trường Viễn vừa trở về.
Minh Trường Viễn cũng không nhiều lời, trực tiếp đem bằng chứng, biên lai các thứ cùng nhau đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt mấy vị lãnh đạo: “Thủ trưởng, chính ủy, đây là biên lai và bằng chứng.”
Mấy vị lãnh đạo trao đổi ánh mắt xong, đưa tay lấy giấy tờ.
Giang lữ trưởng tùy tiện cầm một tờ xem một lúc, đặt giấy xuống, ánh mắt nhìn về phía Tần Thư:
“Đồng chí Tần, cô nói cô có giấy hôn ước, giấy tờ tùy thân, có thể lấy ra được không?”
Tần Thư đáp lời: “Đương nhiên có thể.”
Dứt lời.
Tần Thư từ lớp lót trong áo lấy ra giấy hôn ước, còn có giấy tờ tùy thân của mình, đặt lên bàn, đẩy qua.
Giang lữ trưởng đặt tờ giấy trên tay xuống, lấy hai tờ giấy Tần Thư đẩy qua.
Xem xong.
Giang lữ trưởng nhíu mày.
Ông không nói gì, lại đẩy hai tờ giấy đến trước mặt Trần chính uỷ.
Trần chính uỷ cầm lấy xem, sắc mặt cũng không khác Giang lữ trưởng là mấy.
Các lãnh đạo còn lại xem qua xong, cũng đều như vậy.
Trong đó một vị lãnh đạo cười lạnh một tiếng, đập mạnh tờ giấy xuống bàn: “Nhà họ Tần thật là tính toán hay!”
Trần chính uỷ thở dài một hơi: “Hai bên đều có chứng cứ.”
Giang lữ trưởng lần lượt nhìn Tần Thư và Minh Trường Viễn một cái: “Xét tình hình hiện tại, vấn đề nằm ở nhà họ Tần, nói cách khác nhà họ Tần đã đồng thời lừa gạt đồng chí Tần và đồng chí Minh Trường Viễn.”
Lý đoàn trưởng lên tiếng: “Thủ trưởng, vạn nhất những chứng cứ này của Minh Trường Viễn là giả thì sao? Cậu ta đoán được nhà họ Tần sẽ tìm cậu ta gây phiền phức, cho nên cố ý làm giả những cái gọi là chứng cứ này trước.”
Lời này làm mấy vị lãnh đạo sửng sốt, đây là điều họ chưa từng nghĩ tới.
Nhưng cũng đích xác có khả năng này, không phải sao?
Minh Trường Viễn thấy mấy vị lãnh đạo biến sắc, trong lòng lập tức nhận ra không ổn.
Hắn há miệng định biện giải.
Lúc này, âm thanh của Tần Thư vang lên: “Tôi cảm thấy những chứng cứ này không phải là giả, bởi vì lúc Tần Cương bắt tôi gả, còn nói họ đã nhận của nhà họ Minh rất nhiều tiền không trả nổi.”
Minh Trường Viễn quay đầu, ánh mắt kinh ngạc nhìn Tần Thư, cô… đang nói giúp hắn?
Lý đoàn trưởng cũng ngớ người, sao đồng chí Tần này lại nói giúp Minh Trường Viễn?
Còn nữa, không phải mình đang nói giúp cô ta sao? Sao cô ta lại chạy đi giúp Minh Trường Viễn!!!
Mấy vị lãnh đạo cũng không ngờ Tần Thư sẽ nói giúp Minh Trường Viễn.
Trong đó một vị lãnh đạo cau mày: “Đồng chí Tần, lời này sao lúc trước cô không nói?”
Tần Thư mặt không đổi sắc: “Vừa rồi mới nhớ ra.”
Vị lãnh đạo nhìn Tần Thư há miệng định nói gì đó, cuối cùng lời nói vẫn không nói ra.
Mấy vị lãnh đạo cũng không nói chuyện với Tần Thư và Minh Trường Viễn nữa.
Mấy người họ đều vây quanh Giang lữ trưởng, hạ giọng nói chuyện, dường như đang thảo luận kết quả cuối cùng.
Các lãnh đạo thảo luận.
Tần Thư, Minh Trường Viễn, Lý đoàn trưởng im lặng chờ kết quả.
Trong lúc chờ đợi, Tần Thư dường như nghĩ tới điều gì, ánh mắt hướng về một góc phòng.
Mục Dã vững vàng ngồi ở đó, nhắm mắt, không biết là đang nhắm mắt dưỡng thần, hay là đã ngủ rồi.
Tần Thư nhìn khuôn mặt tuấn tú gần như hoàn mỹ kia, trong lòng cảm khái, anh chàng chân dài này thật đúng là giữ chữ tín, nói không lên tiếng là không lên tiếng.
Ngồi ở góc phòng không nói một câu nào, giống như không có người này vậy.
Giọng Trần chính uỷ vang lên: “Minh Trường Viễn.”
Kết quả đã có.
Tần Thư vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía lãnh đạo.
Các lãnh đạo đã ngồi lại vị trí của mình.
Tần Thư, Minh Trường Viễn, Lý đoàn trưởng đều nhìn Trần chính uỷ.
Trần chính uỷ sắc mặt nghiêm nghị: “Chuyện này xem như cậu có lỗi trước, huống hồ việc này đã lan truyền trong đơn vị, ảnh hưởng không tốt, trước mắt giam năm ngày…”
Trần chính uỷ bị ngắt lời sau sửng sốt một chút, nhưng không tức giận, mà lên tiếng để Tần Thư nói: “Đồng chí Tần, cô nói đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)