Lý đoàn trưởng trong lòng kinh ngạc: “?”
Vừa rồi trên xe, cô đâu có như thế này!
Tần Thư khó hiểu nhìn Lý đoàn trưởng: “Tại sao tôi phải sợ Mục thủ trưởng?”
Lý đoàn trưởng há miệng định nói lúc trước Tần Thư biểu hiện ra ngoài chính là sợ hãi Mục Dã.
Lời đến bên miệng còn chưa nói ra, lại nghe Tần Thư nói: “Lý đoàn trưởng, tôi biết trong lòng anh rất vội, nhưng anh đừng vội, chờ tôi nói hết lời đã.”
Dứt lời.
Tần Thư chuyển ánh mắt, nhìn về phía mấy vị lãnh đạo: “Các vị thủ trưởng, chuyện này có chút phức tạp, có thể cho phép tôi từ từ nói rõ được không?”
Giang lữ trưởng mặt tươi cười: “Đương nhiên có thể.”
Lữ trưởng đã lên tiếng, mấy người còn lại cũng gật đầu: “Có thể.”
Giang lữ trưởng lại dặn dò: “Đồng chí Tần cô cứ từ từ nói, không vội.”
Tần Thư gật đầu: “Được, vậy tôi nói tiếp.”
“Tần Mộ Dao là con gái của mẹ nuôi tôi, năm ngoái cô ta nhận được suất đề cử, đi học đại học.”
Minh Trường Viễn ngơ ngác nhìn Tần Thư, hắn không ngờ nhà họ Tần lại làm ra chuyện như vậy, thật sự là quá đáng!
Sắc mặt mấy vị lãnh đạo cũng trở nên ngưng trọng, ánh mắt nhìn về phía Tần Thư có thêm một chút thương cảm.
Cô gái nhỏ vì chuyện này mà phải chịu khổ lớn như vậy, gia đình mẹ nuôi kia thật là tàn nhẫn.
Trần chính ủy nhìn về phía Minh Trường Viễn: “Minh Trường Viễn, cậu viết thư cho nhà họ Tần?”
Minh Trường Viễn hoàn hồn, phủ nhận: “Không có.”
Giang lữ trưởng ôn hòa nhìn Tần Thư: “Đồng chí Tần, cô đã từng thấy lá thư nhà họ Minh viết chưa? Còn giấy đăng ký kết hôn cô nói, có không?”
Tần Thư lắc đầu: “Thư chưa từng thấy, giấy đăng ký kết hôn cũng chưa từng thấy.”
Thư và giấy đăng ký kết hôn đều chưa từng thấy… Chuyện này…
Lá thư nhà họ Minh viết nguyên chủ thật sự chưa từng thấy, còn về cái gọi là giấy đăng ký kết hôn, nguyên chủ cũng chỉ nghe người nhà họ Tần nói, chứ không tận mắt nhìn thấy.
Mấy vị lãnh đạo anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều thấy trong mắt đối phương sự nghi hoặc và bất đắc dĩ.
Trần chính ủy hỏi: “Vậy cô có cái gì?”
Tần Thư đáp: “Giấy tờ tùy thân, và giấy chứng nhận hôn ước lúc trước của Minh Trường Viễn và Tần Mộ Dao.”
Minh Trường Viễn nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tần Thư.
Hôn ước lúc trước đã xé bỏ, hắn tận mắt nhìn thấy!
Chẳng lẽ nhà họ Tần còn giữ lại một tay, lúc trước xé, là giấy chứng nhận hôn ước giả?
“Giấy chứng nhận hôn ước?” Trần chính ủy hỏi, “Đồng chí Tần, cô chắc chắn trên người cô có giấy chứng nhận hôn ước?”
Tần Thư đối diện với ánh mắt của Trần chính uỷ, gật đầu thật mạnh: “Chắc chắn.”
Cô vỗ vỗ quần áo: “Nó ở ngay trên người tôi.”
Sắc mặt Trần chính uỷ trở nên nghiêm nghị hơn, hắn nhìn Minh Trường Viễn: “Minh Trường Viễn, sự việc đã đến nước này, cậu có gì muốn nói không.”
Minh Trường Viễn liếc nhìn Tần Thư, lại đối diện với ánh mắt của Trần chính uỷ: “Tôi thừa nhận tôi và nhà họ Tần có hôn ước.”
Sắc mặt mấy vị lãnh đạo lập tức trở nên khó coi.
Đáy mắt Lý đoàn trưởng lộ ra vẻ vui mừng.
Mục Dã nhắm mắt lại, sắc mặt trước sau như một lạnh lùng, không có bất kỳ phản ứng nào.
Minh Trường Viễn lại lên tiếng: “Nhưng…”
Giọng hắn dừng lại một chút, đối diện với ánh mắt của mọi người, chính thức kể rõ ràng ngọn nguồn sự việc.
“Trước khi tôi và đồng chí Lữ Tố Hoan kết hôn đã tìm đến nhà họ Tần để hủy hôn ước. Lúc đó nhà họ Tần đòi chúng tôi 800 đồng, rồi nói chuyện hôn ước coi như bỏ.
Cái việc coi như bỏ này chỉ là nói miệng, không có xé bỏ tờ giấy hôn ước, sở dĩ không xé là vì bên nhà họ Tần nói giấy tờ bị mất, chúng tôi cũng không nghĩ nhiều, hơn nữa bên nhà họ Tần cũng đã viết giấy cam đoan, nên nghĩ sau này sẽ không có chuyện gì.”
“Giấy cam đoan đó đang ở nhà tôi, trên đó có chữ ký và dấu vân tay của cha mẹ hai bên.”
Đáy mắt Tần Thư nhanh chóng lóe lên một tia khác thường, thoáng qua rồi biến mất.
Đúng như cô đoán trước đó, vấn đề nằm ở nhà họ Tần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)