Lý đoàn trưởng liếc mắt nhìn thấy Tần Thư, thấy gương mặt cô, ý nghĩ đầu tiên chính là thảo nào tên ranh con Minh Trường Viễn kia lại muốn bắt cá hai tay, làm loạn quan hệ nam nữ!
Hóa ra là tìm được một cô gái xinh đẹp thế này! Nhưng mà Minh Trường Viễn hắn đã dám làm loạn quan hệ nam nữ, thì cũng phải xác định có ngày này.
Hừ!
Không phải Mục Dã rất coi trọng tên Minh Trường Viễn này sao? Còn đề cử lên cấp trên thẩm định cho Minh Trường Viễn, để hắn được thăng chức!
Bây giờ xảy ra chuyện thế này, xem Minh Trường Viễn còn thăng chức thế nào.
Đừng nói thăng chức, có được ở lại đơn vị hay không cũng là một vấn đề!
Lý đoàn trưởng nhìn Tần Thư: “Cô chính là đồng chí Tần Thư phải không?”
Tần Thư đáp: “Vâng.”
Lý đoàn trưởng sắc mặt nghiêm nghị: “Đồng chí Tần, chuyện của cô và Minh Trường Viễn đơn vị đã biết. Cô yên tâm, đơn vị nhất định sẽ xử lý nghiêm túc chuyện này, nhưng cần đồng chí Tần cùng tôi về đơn vị một chuyến, trình bày rõ tình hình giữa cô và Minh Trường Viễn, cấp trên mới có thể đưa ra hình phạt tương ứng đối với cậu ta.”
“Cho nên, phiền đồng chí Tần theo tôi đi một chuyến.”
Tần Thư nhìn Lý đoàn trưởng: “Trong chuyện này có hiểu lầm, tôi muốn xử lý riêng, không cần…”
Lý đoàn trưởng trực tiếp ngắt lời cô: “Có hiểu lầm thì càng tốt, đến trước mặt thủ trưởng nói cũng như nhau cả thôi.”
Tần Thư: “…”
Cô đến trước mặt thủ trưởng nói cái quái gì chứ, nói cho đúng thì cô cũng là bên có lỗi, cô là người gả thay! Phá hoại quân hôn!
Cô chỉ muốn xử lý riêng chuyện này, sao lại thành ra thế này?
Nếu cô thật sự muốn làm ầm lên, thì lúc nhìn thấy Lữ Tố Hoan bụng mang dạ chửa đã làm rồi.
Cô chỉ muốn giải quyết trong im lặng, bây giờ lại ầm ĩ đến tận chỗ lãnh đạo cấp cao.
Trước đây cô là quân y, đương nhiên biết chuyện ầm ĩ đến cấp trên thì hậu quả nghiêm trọng đến mức nào…
Tần Thư nhất thời không nghĩ ra cách nào, ma xui quỷ khiến thế nào lại ngước mắt nhìn về phía Mục Dã.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mục Dã, hai mắt cô sáng lên.
Đúng rồi!
Minh Trường Viễn là lính của anh, anh hẳn là sẽ che chở một chút chứ?
Không ngờ, cảnh cô nhìn về phía Mục Dã lại lọt vào mắt Lý đoàn trưởng, khiến hắn cho rằng cô sợ Mục Dã nên không dám đi.
Lý đoàn trưởng lập tức nói: “Đồng chí Tần, cô không cần sợ Mục thủ trưởng, chuyện này Giang lữ trưởng đã biết, nhất định sẽ xử lý nghiêm túc.”
Tần Thư: “…”
Cô há miệng định giải thích, lại có một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ truyền đến: “Thủ trưởng.”
Tần Thư quay đầu lại, là người đàn ông vừa mới lên lầu.
Giọng Lý đoàn trưởng từ sau lưng cô truyền đến: “Minh Trường Viễn, cậu đến vừa kịp lúc, cùng nhau về đơn vị đi.”
Tần Thư trong lòng chấn động: “?????”
Minh Trường Viễn?
Hắn là Minh Trường Viễn?????
Tần Thư nhìn chằm chằm Minh Trường Viễn hết lần này đến lần khác, dung mạo bình thường, chiều cao bình thường, một người bình thường không có gì nổi bật.
Đây…
Minh Trường Viễn thấy Tần Thư cứ nhìn chằm chằm mình, nghĩ đến quan hệ giữa cô và thủ trưởng, chỉ cho rằng cô tò mò, không để trong lòng.
Hắn nhìn thấy Lý Thành Quân, sự không vui hiện rõ trên mặt, nhưng vì nể chức vụ của đối phương, vẫn lên tiếng chào hỏi: “Lý đoàn trưởng.”
Lý đoàn trưởng hừ lạnh một tiếng: “Đừng gọi tôi, đi thôi, đến nói cho các thủ trưởng nghe chuyện cậu làm đi.”
Tần Thư nghe thấy giọng này không cần quay đầu lại cũng biết người đến là mẹ của Minh Trường Viễn, Lưu Kế Xuân.
Lưu Kế Xuân chạy tới: “Còn có chuyện, mẹ quên nói với con…”
Lưu Kế Xuân nói được nửa chừng, nhìn thấy Mục Dã, lời nói liền chuyển hướng, nhếch miệng cười: “Lãnh đạo của con cũng ở đây à.”
Mục Dã không nói gì.
Lưu Kế Xuân lại nhìn thấy Tần Thư, mặt lập tức sa sầm. Bà ta định mở miệng mắng, nhưng nghĩ đến đứa bé là do Tần Thư đỡ đẻ, lại đành phải nuốt lời mắng vào trong.
Bà ta lại cười nhìn Mục Dã, có chút lấy lòng: “Lãnh đạo, tôi muốn nói riêng với Trường Viễn vài câu.”
Lý đoàn trưởng ngắt lời: “Không được nói, bây giờ cậu ta phải lập tức về đơn vị.”
Lưu Kế Xuân khó hiểu: “Tại sao ạ?”
Lý đoàn trưởng sa sầm mặt: “Bởi vì con trai bà phạm lỗi! Phải về đơn vị để thẩm tra!”
Minh Trường Viễn bất mãn nhìn Lý đoàn trưởng: “Lý đoàn trưởng, tôi đã phạm lỗi gì?”
“Diễn, tiếp tục diễn đi!” Lý đoàn trưởng cười lạnh, “Người ta đã đứng trước mặt cậu rồi, Minh Trường Viễn cậu còn diễn cái gì?”
Lưu Kế Xuân nghe tin con trai cưng phạm lỗi, đơn vị còn muốn thẩm tra, nhất thời hoảng sợ: “Lãnh đạo, không thể nói bừa được đâu ạ, con trai tôi vừa mới đi chấp hành nhiệm vụ về, không thể nào phạm lỗi được!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)