"Ừ." Tần Thư đáp, "Tôi bắt đầu đây."
Tay Tần Thư đặt lên bụng Lữ Tố Hoan, chậm rãi di chuyển. Cơn đau ập đến, đồng tử Lữ Tố Hoan co rút lại, hai tay túm chặt lấy ga trải giường: "Á!"
"Á!"
Tiếng hét vang vọng khắp phòng sinh.
Bên ngoài phòng sinh cũng nghe rõ mồn một tiếng kêu thảm thiết của Lữ Tố Hoan.
Lưu Kế Xuân vừa hay tin Lữ Tố Hoan vào phòng sinh liền vội vàng chạy tới, vừa đến hành lang đã nghe thấy tiếng con dâu hét. Bà ta lại gân cổ lên gào: "Không phải bảo không đỡ đẻ được sao? Sao lại đưa con dâu tôi vào phòng sinh rồi!"
Lưu Kế Xuân lao thẳng đến cửa phòng sinh, đập cửa ầm ầm: "Ai đang đỡ đẻ bên trong thế hả!"
"Có phải muốn giết người không!"
Chị Trần, người hàng xóm đã thông báo cho Lưu Kế Xuân, vội lên tiếng khuyên can: "Thím đừng nóng, là đồng chí Tần, đồng chí Tần đang ở bên trong, cô ấy ..."
"Tần?" Lưu Kế Xuân đột ngột quay người lại, túm lấy chị Trần: "Là con ranh ở khu gia thuộc lúc nãy?"
Chị Trần bị phản ứng của Lưu Kế Xuân dọa cho giật mình, theo bản năng gật đầu: "Đúng vậy."
Lưu Kế Xuân gào lên một tiếng: "Sao cô lại để nó vào? Nó có thù với nhà tôi, nó muốn hại chết con dâu tôi đấy!"
Chị Trần ngơ ngác.
Lưu Kế Xuân vừa gấp vừa tức, nắm tay đấm thùm thụp vào cửa phòng sinh: "Rầm! Rầm!"
"Ra ngay!"
"Ra ngay!"
"Mở cửa cho tôi!"
Trong phòng sinh, Tần Thư, Lữ Tố Hoan và y tá Triệu đều nghe thấy tiếng phá cửa. Việc xoay ngôi thai đang đến đoạn quan trọng, Tần Thư không dám phân tâm.
Lữ Tố Hoan đau đến nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt ga giường, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Sắc mặt y tá Triệu trầm xuống: "Để tôi ra ngoài xem sao."
...
Chị Trần thấy Lưu Kế Xuân lên cơn điên, trong lòng có chút hối hận vì vừa rồi không về cùng các chị em khác. Thấy có không ít người đang nhìn về phía này, chị vội giữ tay Lưu Kế Xuân lại, khuyên giải: "Thím à, đồng chí Tần nói bà nội cô ấy trước kia là bà đỡ..."
Lưu Kế Xuân hất tay chị Trần ra: "Nói láo! Bà già họ Tần chết được năm sáu năm rồi, lúc đó con ranh này lông còn chưa mọc đủ, làm sao mà biết đỡ đẻ!"
Bà ta chỉ vào mặt chị Trần: "Là cô để nó vào đúng không! Tôi nói cho cô biết, nếu con dâu tôi có mệnh hệ gì..."
Cửa phòng sinh bật mở.
Y tá Triệu quát lớn vào mặt Lưu Kế Xuân: "Làm cái gì đấy! Làm cái gì đấy!"
"Không biết bên trong đang có người sinh con à?"
"Bên ngoài phòng sinh cần giữ yên lặng, nếu bà còn làm ồn nữa, đừng trách tôi gọi bảo vệ mời bà ra ngoài."
Lưu Kế Xuân ngớ người: "Ơ..."
Nhìn đôi mắt trừng to như mắt trâu của y tá Triệu, bà ta nuốt nước bọt cái ực, rụt rè lên tiếng: "Bác sĩ, tôi muốn hỏi..."
Lời còn chưa dứt, y tá Triệu đã phất tay, đóng sầm cửa lại. "Rầm!"
Lưu Kế Xuân sợ đến run bắn người.
Chị Trần thấy Lưu Kế Xuân bị mắng cho tắt đài, bĩu môi, chẳng buồn nói gì nữa, quay người đi ra hành lang ngồi đợi.
Lưu Kế Xuân bị y tá Triệu quát cho một trận, không dám làm loạn nữa, chỉ biết đi đi lại lại trước cửa phòng sinh. Điều khiến bà ta an tâm đôi chút là Lữ Tố Hoan không còn hét thảm thiết như lúc nãy nữa.
Trong phòng sinh, ngôi thai đã được xoay lại đúng vị trí.
Ngôi thai thuận, đứa bé liền nóng lòng muốn chui ra. Sinh con vừa đau đớn lại vừa phải dùng sức...
Tiếng kêu đau đớn của Lữ Tố Hoan lại vang lên: "Á!"
"Á..."
Bên ngoài, Lưu Kế Xuân lo lắng nhìn chằm chằm cánh cửa, miệng lẩm bẩm: "Tố Hoan..."
Lữ Tố Hoan dồn hết sức lực: "Á!"
Y tá Triệu cầm dụng cụ y tế đã chuẩn bị sẵn, tiến lên cắt dây rốn.
Bên ngoài, Lưu Kế Xuân và chị Trần nghe thấy tiếng trẻ con khóc, mắt đều sáng rực lên.
"Sinh rồi!" Lưu Kế Xuân mừng rỡ reo lên, "Sinh rồi, sinh rồi!"
"Sinh rồi."
...
Tần Thư đặt đứa bé đã được quấn khăn cẩn thận bên cạnh Lữ Tố Hoan: "Chúc mừng chị, nếp tẻ đủ cả, là một bé gái, nặng hai cân chín."
Lữ Tố Hoan nhìn con gái nằm trong khuỷu tay mình, ánh mắt dần trở nên dịu dàng. Cô ngước mắt nhìn Tần Thư: "Cảm ơn cô, Tần Thư."
Tần Thư đáp: "Không cần cảm ơn, chị bình an là tốt rồi."
Lữ Tố Hoan nhìn sang y tá Triệu: "Cả bác sĩ Triệu nữa, cảm ơn cô."
Động tác thu dọn của y tá Triệu khựng lại, liếc nhìn Lữ Tố Hoan một cái: "Tôi ra ngoài báo cho bà mẹ chồng của chị một tiếng trước, rồi quay lại với chị sau. Phải nói cho bà ấy biết chị bình an vô sự, kẻo lát nữa bà ấy sốt ruột lại phá cửa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

