Tần Thư nghe vậy, lập tức lao tới.
Nhưng một nam bác sĩ đã nhanh chân hơn, giành trước một bước đến trước mặt người phụ nữ. Thấy sắc mặt đứa bé không ổn, hắn vội vàng đón lấy đứa bé, vừa dùng sức vỗ lưng vừa hỏi: "Vừa nãy cháu bé ăn cái gì?"
Người phụ nữ thần sắc hoảng loạn: "Có ăn gì đâu ạ."
Nam bác sĩ không nói nữa, tiếp tục vỗ mạnh vào lưng đứa bé, nhưng chẳng có tác dụng gì. Sắc mặt đứa bé dần chuyển sang trắng bệch.
"Quân Quân! Quân Quân! Cháu đừng dọa bà mà!" Người phụ nữ giọng lạc đi vì sợ hãi, quay sang nam bác sĩ: "Anh rốt cuộc có làm được không vậy, mặt thằng bé trắng bệch ra rồi kìa!"
Tần Thư chạy tới nơi, nhìn động tác của nam bác sĩ liền lên tiếng: "Anh làm thế không được đâu, đưa đứa bé cho tôi."
Nam bác sĩ nghe có người nghi ngờ mình, trong lòng khó chịu, lập tức phản bác: "Tôi là bác sĩ..."
Tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Tần Thư trực tiếp giằng lấy đứa bé.
"Này!" Nam bác sĩ biến sắc, "Nữ đồng chí này!"
Tần Thư đoạt lấy đứa bé, vòng hai tay ôm lấy nó từ phía sau, đặt tay vào vùng thượng vị giữa rốn và xương ức. Một tay nắm lại thành nắm đấm, tay kia bao lấy nắm đấm, hai tay dùng sức siết chặt, ấn mạnh vào bụng đứa bé theo hướng lên trên.
Nam bác sĩ chưa từng thấy động tác này bao giờ, lời ngăn cản đến bên miệng lại nghẹn lại.
Mục Dã sải bước dài đi tới, vừa lúc nhìn thấy cảnh Tần Thư đang cấp cứu cho đứa bé. Không ít người trong bệnh viện cũng vây lại xem.
"Cạch!"
Một tiếng động thanh thúy vang lên, dường như có vật gì đó rơi xuống sàn nhà.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn xuống đất: Một viên kẹo cứng đang lăn lóc.
Nam bác sĩ nhìn chằm chằm viên kẹo, hai mắt sáng lên.
Cùng lúc đó, tiếng khóc của đứa bé vang lên: "Oa! Oa!"
Tần Thư nghe tiếng khóc, trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng hạ xuống. Cô trao đứa bé lại cho bà nội nó: "Kẹo ra rồi, không sao nữa đâu."
Khương Phúc Nguyệt đỏ hoe mắt, liên tục gật đầu với Tần Thư rồi vội vàng ôm lấy cháu trai quý hóa, giọng nghẹn ngào dỗ dành: "Ngoan ngoan ~ Quân Quân không khóc, bà thương."
Dỗ dành cháu vài câu, bà lại quay sang Tần Thư: "Cảm ơn đồng chí, cảm ơn đồng chí nhiều lắm."
Tần Thư mỉm cười: "Chuyện nhỏ thôi ạ, bác không cần khách sáo."
Khương Phúc Nguyệt nhìn Tần Thư, còn muốn nói thêm gì đó: "Đồng chí..."
Mới nói được hai chữ, đứa cháu trong lòng lại khóc ré lên gọi bà: "Bà ơi..."
Mục Dã đối diện với đôi mắt tự tin tỏa sáng ấy, nhịp tim dường như lỡ một nhịp. Hắn bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt: "Đi theo tôi."
Nói xong, Mục Dã xoay người bước đi.
"Rõ!" Tần Thư vui vẻ đáp, biết là đã thuyết phục được hắn, vội vàng chạy theo.
Lúc đi theo, Tần Thư chú ý tới Minh Dịch đang được Cố Trường Chinh dắt tay đứng một bên. Cô nói vọng lại: "Minh Dịch, em chơi với chú Cố một lát nhé, chị đi xem mẹ em thế nào."
Minh Dịch ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Tần Thư cười với Minh Dịch một cái, sau đó xoay người bước nhanh đuổi theo Mục Dã.
Mục Dã băng qua đại sảnh bệnh viện, rẽ vào khúc quanh rồi đi lên lầu.
...
Tại đại sảnh bệnh viện.
Khương Phúc Nguyệt vừa đi vừa dỗ cháu trai, không biết có phải thằng bé bị dọa sợ quá không mà cứ khóc mãi không thôi. Nhìn cháu trai khóc đến khản cả giọng, Khương Phúc Nguyệt đau lòng, mắt lại đỏ lên. Nghĩ đến ông chồng già đi đăng ký khám bệnh mãi chưa thấy về, trong lòng bà lại bực bội. Bà thầm nghĩ lát nữa ông ấy về nhất định phải mắng cho một trận tơi bời.
Ai ngờ đang nghĩ thì tiếng phàn nàn của ông chồng đã truyền đến: "Tôi mới đi có một lát, sao thằng bé lại khóc rồi?"
"Tôi vừa cho nó ăn kẹo mà?"
"Kẹo?" Khương Phúc Nguyệt sực tỉnh, quay đầu nhìn ông chồng đang đi tới, chỉ muốn tát cho ông một cái: "Hóa ra là cái lão già chết tiệt ông cho Quân Quân ăn kẹo! Ông có biết ông suýt nữa hại chết thằng bé rồi không!"
Quân Bảo tủi thân nhìn ông nội: "Hu hu ~"
Giang Hướng Quân thấy cháu trai khóc như vậy cũng xót xa: "Ấy chết! Đừng khóc! Đừng khóc..."
Khương Phúc Nguyệt trừng mắt nhìn chồng: "Cháu trai bảo bối suýt nữa thì đi tong rồi, đều tại ông cho nó ăn kẹo làm nó bị hóc. Lúc đó mặt mũi đứa nhỏ trắng bệch, mắt trợn ngược lên! Nếu không phải vừa rồi có nữ đồng chí kia..."
Khương Phúc Nguyệt quay đầu lại, nhưng không thấy bóng dáng Tần Thư đâu nữa.
Bà sững sờ: "Ơ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



