Lẽ nào cái bẫy ngày hôm nay không chỉ đơn thuần nhắm vào nàng, mà mục đích thực sự là để che giấu kẻ thủ ác đã sát hại huynh trưởng? Ván cờ này là do Bùi gia cất công giăng ra để đối phó nàng, vậy hung thủ hại chết huynh trưởng lẽ nào lại là...
"Đủ rồi đấy! Nói hươu nói vượn nãy giờ, chẳng đi vào trọng tâm mà lại càng lúc càng vòng vo tam quốc." Bùi Dữu mất kiên nhẫn bước lên phía trước, gắt gỏng: "Lão nói người không đến thì là không đến sao? Hiện tại, từng bằng chứng rành rành đều đang chĩa mũi nhọn vào Ngụy cô nương. Đâu phải chỉ dựa vào dăm ba câu nói suông của lão là có thể rửa sạch tội danh cho ả!"
Cùng lúc tiếp nhận quá nhiều thông tin chấn động, tâm trí Ngụy Diên nhất thời rối bời, chưa thể xâu chuỗi mọi việc lại cho rõ ràng. Giữa dòng suy nghĩ hỗn loạn, nàng chợt nhớ ra một chuyện, bèn lên tiếng hỏi: "Huynh trưởng và Toan Nghê Vương vốn như nước với lửa, trước nay luôn đối đầu gay gắt. Cớ sao ngài ấy lại..."
"Đó là ân oán giữa hai người bọn họ. Thế nhưng xét về lý, Toan Nghê Vương từng có thời gian theo học tại phủ đệ của cô nương, dẫu sao cũng coi như đã chịu ân huệ của Ngụy gia." Mai Tung đáp lời: "Người ngoài đều đồn đại Toan Nghê Vương tàn bạo đáng sợ, nhưng thực chất, ngài ấy lại là kẻ không bao giờ muốn mang nợ bất kỳ ai."
Ngụy Diên vừa định mở miệng hỏi thêm thì Mai Tung đột nhiên nhìn nàng chằm chằm. Dưới đáy mắt ông xẹt qua một tia sáng sắc bén: "Nha đầu, người mà cô nương mỏi mắt tìm kiếm bấy lâu nay, thực ra lại đang ở ngay trước mắt. Đúng là bị một chiếc lá che mờ tầm nhìn rồi!"
Ngay sau đó, chẳng đợi Ngụy Diên kịp phản ứng, Mai Tung đột ngột đứng phắt dậy, dùng hết sức bình sinh lao đầu về phía thanh kiếm của Lư Kiên. Lư Kiên phản xạ cực kỳ nhạy bén, lập tức thu kiếm lại, quát lớn: "Ngươi làm cái gì vậy!"
"Phụt!"
Cùng lúc đó, Mai Tung phun ra một ngụm máu tươi thẫm đỏ. Đám đông kinh hãi nhìn kỹ lại, mới bàng hoàng phát hiện ngay giữa ngực ông đang cắm phập một cây trâm bạc. Hóa ra, hành động lao vào kiếm của Lư Kiên chỉ là một đòn nghi binh. Mục đích thực sự của ông là nhân cơ hội hỗn loạn để rút trâm tự sát.
Biến cố xảy ra quá đỗi bất ngờ khiến tất cả mọi người đều trở tay không kịp. Lư Kiên là người hoàn hồn đầu tiên, hắn nhanh như chớp lao tới, kịp thời khống chế tên đại đồ đệ cũng đang định cắn lưỡi tự sát.
"Mai y tiên..."
Hồi lâu sau, Lục Hoài mới trầm giọng hạ lệnh: "Tạm thời giam giữ Ngụy cô nương vào đại lao, tuyệt đối không được dùng hình."
"Lư Kiên, ngươi đích thân áp giải."
Giao cho kẻ khác, hắn không yên tâm. Trước khi chân tướng sự việc được phơi bày, nàng tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc gì.
Lư Kiên trầm giọng lĩnh mệnh, rồi vươn tay về phía Ngụy Diên, ngập ngừng gọi: "Cô nương..."
Ngụy Diên nhắm nghiền hai mắt, khẽ trút ra một hơi thở dài. Xem ra, Lục Hoài đã thực sự không còn tin tưởng nàng nữa rồi.
Nàng gạt tay Tuyết Nhạn ra, chậm rãi bước lên hai bước, trịnh trọng cúi người hành lễ trước thi thể của Mai Tung. Sau đó, nàng dứt khoát quay lưng bước ra khỏi cửa, từ đầu đến cuối không thèm ngoái lại nhìn Lục Hoài lấy một lần.
Bước ra đến ngoài viện, nàng đột nhiên khựng bước, quay đầu nhìn về phía căn phòng kia, nhạt giọng hỏi: "Vị lang quân đi cùng Vương thượng bước vào lúc nãy, rốt cuộc là ai?"
Trong lòng Lư Kiên lúc này đang ngổn ngang trăm mối, chợt nghe nàng cất tiếng hỏi, hắn liền thuận miệng đáp: "Là đích trưởng công tử của Bùi gia, Bùi Diên Mẫn."
Ánh mắt Ngụy Diên thoắt cái trầm xuống.
"Ta biết rồi."
Tại ngục Phụng An.
Suốt dọc đường đi, Lư Kiên cứ trầm mặc hộ tống Ngụy Diên bước vào đại ngục, mãi cho đến khi dừng lại trước một gian phòng giam.
Không gian trong ngục âm u và ẩm thấp, trần nhà chỉ cao chừng hai thân người. Trong không khí phảng phất mùi nấm mốc hòa lẫn cùng mùi máu tanh tưởi. Căn phòng giam trước mắt quả thực bẩn thỉu đến mức khó chịu, từ lớp rơm rạ cho đến nền đất đều vương vãi những vệt máu đã khô không sao cọ sạch. Nhớ lại trước kia, Lục Hoài vốn chẳng bao giờ để Ngụy Diên phải đặt chân đến những nơi như thế này, hắn từng nói sợ làm bẩn gót ngọc của nàng.
Thế nhưng, nào ai có ngờ, lần đầu tiên nàng bước vào đây lại mang trên mình tội danh gian tế.
"Xin cô nương đợi một lát."
Lư Kiên gọi tên ngục tốt đến, trầm giọng phân phó: "Mau dọn dẹp sạch sẽ bên trong đi, trải rơm rạ mới, mang thêm một bộ chăn nệm sạch vào đây. Nhớ đặt thêm một chậu lửa, phải đốt loại than tơ bạc thượng hạng nhất."
Nghe vậy, Ngụy Diên quay đầu lại, khẽ nói: "Ngài sắp xếp chu toàn thế này, xem ra ta chẳng giống một kẻ đang phải ngồi tù chút nào."
Lư Kiên đáp: "Chủ thượng đã căn dặn, tuyệt đối không để cô nương phải chịu khổ."
Nói xong, dường như chợt nhớ ra điều gì, hắn lại hỏi tiếp: "Ban nãy ta thấy sắc mặt cô nương có chút khác lạ, có phải chứng đau chân của cô nương lại tái phát rồi không?"
Ngụy Diên khẽ rủ mắt, nhạt giọng đáp: "Không sao đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
