Thái thượng hoàng là do Kế hậu sinh ra. Trước đó, Nguyên hậu vốn có một người con đích trưởng là Thần Vương. Chỉ vì Thần Vương bạo bệnh qua đời nên Thái thượng hoàng mới có cơ hội kế vị. Sau khi Thần Vương mất, hậu duệ của ngài đã tự xin rời kinh thành, chuyển đến đóng quân tại Toan Nghê. Mấy chục năm triều đại đổi thay, bọn họ chưa từng một lần hồi kinh, tựa như muốn hoàn toàn mai danh ẩn tích, không màng thế sự. Nếu không có trận hỏa hoạn thiêu rụi mười dặm thành trì kia, e rằng chẳng ai còn nhớ hoàng thất vẫn còn một nhánh đích hệ như vậy tồn tại trên đời.
Nếu thực sự phải so đo về thứ tự kế vị, thì cả hai thành đều có lợi thế riêng. Nhưng trong thời cuộc hiện tại, tính chính thống và thực lực đều quan trọng như nhau. Chính thống có thể an ủi dân tâm, còn thực lực lại đủ sức thu phục nhân tâm.
Các lộ nhân sĩ lần lượt đổ về đầu quân cho hai nơi. Thế lực của Phong Hoài và Toan Nghê ngày càng lớn mạnh, mỗi bên đều tự lấy thành trì của mình để xưng vương. Bọn họ chiêu binh mãi mã, công thành chiếm đất, mỗi người dùng ba năm để quét sạch ngoại xâm, củng cố vững chắc biên cương bốn phía. Sau đó, một từ phía Đông, một từ phía Nam, cả hai cùng rầm rập tiến về hoàng thành. Trải qua thêm một năm ác chiến, Nhiếp chính vương tức Anh Vương Triệu Khải, kẻ đang phò tá ấu chúa đăng cơ nay đã lâm vào cảnh không còn đường lui, đành phải liều mạng tử thủ hoàng thành.
Đến đây, cuộc bạo loạn này rốt cuộc cũng đi đến hồi kết. Giờ đây, chỉ cần xem ai có thể phá cửa hoàng thành, lấy được thủ cấp của Nhiếp chính vương thì kẻ đó sẽ trở thành tân chủ của Đại Chiêu.
_
Trong khoảng sân rộng rãi mà thanh tĩnh, tuyết trắng phủ kín những cành lạp mai. Lớp tuyết đọng trên mặt đất vừa mới được quét dọn chưa lâu nay lại phủ thêm một tầng mỏng manh. Cả không gian ngập tràn sắc sương bạc, cái lạnh buốt giá như thấu tận xương tủy.
Dưới hiên nhà, một bóng hồng yên lặng đứng đó. Nàng khoác chiếc áo choàng lông thỏ màu trắng có thêu hoa lạp mai, ánh mắt xuyên qua màn tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, mông lung không biết đang nhìn về phương nào.
Nữ tử ấy trạc ngoài hai mươi, làn da trắng ngần, dung mạo xuất chúng. Trong đôi mắt trong veo ẩn hiện vài phần hoang mang khó tả, xen lẫn chút lạnh nhạt như có như không.
Bỗng nhiên, một tỳ nữ mặc y phục màu hoa đào rảo bước băng qua hành lang đi tới. Giọng nói lanh lảnh của nàng ấy vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Cô nương, trời đông giá rét thế này, sao người lại đứng ở bên ngoài?"
Bước đến gần, tỳ nữ đưa tay phủi nhẹ những bông tuyết vừa vương trên mái tóc và lớp áo lông thỏ của nữ tử, nhíu mày lo lắng nói: "Bệnh phong hàn của cô nương vừa mới thuyên giảm, ngàn vạn lần không thể để nhiễm lạnh thêm nữa."
Ngụy Diên sực tỉnh, dịu dàng cất lời: "Không sao đâu... khụ... khụ khụ..."
"Người còn nói không sao, cô nương mau vào trong đi thôi."
Sắc mặt tỳ nữ Tuyết Nhạn thoắt thay đổi. Nàng ấy không nói hai lời liền khoác tay kéo nữ tử vào trong phòng, vừa đi vừa cằn nhằn: "Nếu để Vương thượng biết cô nương lại bị nhiễm lạnh, người trong viện này chắc chắn sẽ bị ăn mắng, mà nô tỳ chính là kẻ đầu tiên không thoát tội."
Ngụy Diên mặc cho Tuyết Nhạn kéo mình đến ngồi bên bếp lửa. Nhìn tỳ nữ tất bật chạy ngược chạy xuôi, hết thêm than bạc lại đưa lò sưởi tay, miệng vẫn không quên lầm bầm oán trách: "Đám hạ nhân hầu hạ trong viện trốn đi đâu lười biếng hết cả rồi? Nô tỳ chỉ mới ra ngoài lấy thuốc một lát, vậy mà than trong chậu sắp tàn, lò sưởi tay cũng nguội lạnh. Lát nữa nô tỳ nhất định phải bẩm báo Vương thượng để trị tội bọn họ."
Thấy than chưa thể cháy hồng ngay, Tuyết Nhạn hậm hực chạy đi ôm một tấm chăn bông đến, quấn chặt lấy Ngụy Diên: "Đầu gối cô nương vốn có vết thương cũ, nếu nhiễm lạnh mà đau lên thì khổ lắm, người nhất định phải giữ gìn cẩn thận."
Đột nhiên, Tuyết Nhạn như sực nhớ ra điều gì, giọng nói chợt khựng lại. Nàng ấy vội vã liếc nhìn Ngụy Diên, xót xa cất lời: "Cô nương đừng buồn. Nếu thực sự không chịu nổi nữa, chúng ta rời khỏi đây là được."
Ngụy Diên khẽ chớp mắt.
Rời đi sao? Nhưng biết đi đâu về đâu bây giờ?
Kể từ thuở loạn thế, nàng đã theo Lục Hoài vào sinh ra tử giữa chốn khói lửa đao binh. Suốt năm năm trời ròng rã bôn ba lưu lạc, đến nay thiên hạ mới vừa tạm yên, đại cục xem như sắp định. Những tưởng sau bao đắng cay cuối cùng nàng cũng đợi được ngày hái quả ngọt, thế nhưng, ngay lúc sắp bước chân vào hoàng thành, lại đột nhiên xuất hiện một vị Bùi cô nương.
Nàng vốn là mưu sĩ của Lục Hoài, đồng thời cũng được xem như một hồng nhan tri kỷ.
Theo lý mà nói, hai người họ đã từng đồng sinh cộng tử để đi được đến ngày hôm nay, nên chẳng đến mức vì một nữ tử mới xuất hiện mà sinh lòng hiềm khích. Thế nhưng, nữ nhân này lại mang họ Bùi, vậy nên mọi chuyện đành phải bàn khác đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)