Khi bà lão thấy Tần Mộc Lam và những người khác chuẩn bị rời đi, bà ấy vội lên tiếng: “Tiểu bác sĩ Tần, chúng tôi vẫn chưa có cơ hội cảm ơn cháu đâu. Hay là buổi tối mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm nhé.”
Tần Mộc Lam không cần suy nghĩ đã từ chối: “Không cần đâu, bà ơi, chuyện nhỏ thôi mà.”
Nói xong, Tần Mộc Lam xoay người rời đi. Tạ Triết Lễ và Phó Húc Đông theo sau, nhanh chóng đuổi kịp cô.
Phó Húc Đông nhìn Tần Mộc Lam đang đi phía trước, rồi nói nhỏ với Tạ Triết Lễ: “Chị dâu y thuật thật sự rất giỏi, tôi cảm thấy so với nhiều bác sĩ trong quân khu còn tài giỏi hơn. Cậu đúng là may mắn khi tìm được một người như vậy.” Lúc trước anh ấy chỉ nghĩ cô chỉ là một cô gái nông thôn bình thường, không ngờ lại tài giỏi đến vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
