Quan trọng nhất là, dọc đường này người lạ đất khách, thiếp không tìm được ai đáng tin để nhờ gửi thư, lỡ đâu lộ tin tức lại sinh biến cố thì sao."
Dù sao nàng cũng sẽ cố hết sức để trở về bên chàng, muộn một chút cũng không sao, coi như dành cho chàng một bất ngờ vậy.
Những lo lắng của Xuân Hỉ đều có lý, Thẩm Thanh Uyên không truy cứu nữa, trầm giọng nói: "Muội muội của Thái tử phi, cũng chính là thế tử phi của Vương phủ Dự, hai ngày nữa sẽ đi ngang qua đây.
"Trước khi rời kinh, ta đã xin Thái tử điện hạ một ám vệ."
"Vậy sao hắn không ra mặt cứu thiếp sớm hơn?"
Xuân Hỉ buột miệng hỏi, Thẩm Thanh Uyên dịu dàng giải thích: "Chỉ cần nàng không gặp nguy hiểm đến tính mạng, ám vệ sẽ không dễ dàng lộ diện."
Hơn nữa Thái tử điện hạ cũng muốn biết kẻ đứng sau là ai.
Xuân Hỉ gật đầu, lại lườm Thẩm Thanh Uyên một cái: "Vậy là phu quân vẫn luôn biết hành tung của thiếp, thế sao không cho người gửi cho thiếp một lá thư, thiếp cả dọc đường này ngủ chẳng yên chút nào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)