Vị Thẩm phu nhân này chẳng phải xuất thân bình thường sao, cớ gì lại có người tốn công tốn sức bày ra màn giả chết, lén lút đưa người đi như vậy? Người này rốt cuộc muốn gì? Chẳng lẽ muốn dùng Xuân Hỉ để uy hiếp Thẩm Thanh Uyên làm việc gì đó? Nếu vậy thì cứ bắt người đi là được, sao còn phải tìm đến hai xác chết, một lớn một nhỏ, để dựng lên cảnh giả chết? Chuyện này thật quá mức khó tin, nhất thời còn lấn át cả việc sứ thần vào kinh, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi khắp phố phường.
Hai ngày nay, Vệ Linh Trạch bận rộn tiếp đãi sứ thần, chưa kịp nghe ngóng gì.
Ta chỉ hỏi con, chuyện này có phải do con làm không?”
Nói đến cuối, cha hắn gần như không nén nổi lửa giận trong lòng.
Xuân Hỉ xuất thân bình thường, mấy tháng nay gả vào nhà Thẩm, tuy có phần bướng bỉnh, cao ngạo, đắc tội không ít người, nhưng nếu là kẻ thù muốn giết nàng thì còn hiểu được, đằng này lại bày trò giả chết để che mắt thiên hạ rồi bắt cóc nàng đi, thật khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.
Vệ Linh Trạch nhíu mày, vẻ mặt chỉ có nghi hoặc chứ không hề hoảng loạn, hắn lắc đầu đáp: “Chuyện này không liên quan gì đến con.”
“Nơi này không có người ngoài, nếu là con làm thì cứ nói thật với ta, ta còn có thể nghĩ cách giúp con che giấu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


