Trong cả kinh thành này, người có tư cách gả vào Bùi gia hơn nàng không phải không có, nhưng không có nữ tử nào mặt dày như nàng.
An Lạc nhếch môi, dường như rất hài lòng với phản ứng của mọi người.
Nàng ta tiếp tục nói: “Tài cưỡi ngựa bắn cung của Bùi ca ca trước nay đều rất giỏi, ngay cả phụ hoàng cũng nhiều lần khen ngợi. Dung nương tử là phu nhân của Bùi ca ca, chắc hẳn tài cưỡi ngựa bắn cung cũng không kém. Bản cung đã đặc biệt chuẩn bị một phần thi.”
Nàng ta quay người lại, đối mặt với mọi người.
“Chư vị, bản cung có một phần thưởng ở đây, trong cuộc thi cưỡi ngựa bắn cung lát nữa, người giành được giải nhất sẽ được bản cung ban thưởng.”
Ngọc Phù siết chặt tay.
Điều này rõ ràng là nhắm vào nàng.
Dung gia Tứ nương tử, Dung Ngọc Oánh đột nhiên lên tiếng: “Công chúa điện hạ không biết đó thôi, tài cưỡi ngựa bắn cung của tỷ tỷ ta đã học từ nhỏ, chắc hẳn không tồi đâu.”
An Lạc như có điều suy nghĩ mà nhìn sang, sau đó cười nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì bắt đầu thôi.”
Học qua hay chưa không quan trọng, quan trọng là đây là con hãn huyết bảo mã mà nàng ta đã dày công chuẩn bị, giá trị ngàn vàng. Ngoài người thuần ngựa ra, đến nay vẫn chưa có ai thuần phục được nó.
Nàng ta chính là muốn Dung Ngọc Phù bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ, tốt nhất là ngã từ trên lưng ngựa xuống, như vậy Bùi ca ca sẽ không bao giờ để mắt đến nàng ta nữa.
An Lạc tính toán rất kỹ, nàng ta đã sắp xếp trước mấy vị tiểu thư quý tộc vào sân, đến lúc đó tự nhiên không cần khách sáo với nàng.
Nghĩ đến đây, nàng ta cười đi lên đài cao, vỗ tay một cái, liền có mấy cung nhân dắt ngựa vào.
Các tiểu thư quý tộc tham gia thấy vậy, vội vàng bước lên phía trước, chọn hết ngựa đi, chỉ còn lại một con ngựa màu nâu đỏ.
Trong lòng Ngọc Phù có chút không yên, tuy nàng đã học qua, nhưng kỹ thuật đã sớm mai một. Huống hồ bây giờ Cẩn lang không có ở đây, một mình nàng thật sự có chút khó xử.
Đang do dự, một nữ tử mặc áo đỏ đi lên phía trước, đưa roi ngựa vào lòng bàn tay nàng: “Dung nương tử, mời.”
An Lạc nhìn cảnh này, trong lòng cười khẩy. Nữ tử áo đỏ chính là Thẩm Nhược Vân của Vĩnh Dương Hầu phủ, bình thường thân thiết với nàng ta nhất. Nàng ta đã đặc biệt dặn dò, lát nữa cuộc thi bắt đầu, nhất định phải “chiếu cố” Dung Ngọc Phù thật tốt.
Ngọc Phù ngước mắt, biết rằng dù thế nào cũng không thể trốn tránh được. Nếu lúc này nàng từ chối, không chỉ rước lấy thị phi cho mình, mà nói rộng ra chính là bất kính với công chúa, coi thường thiên uy, đây là tội chết.
Trong đầu Ngọc Phù hiện lên lời của Cẩn lang.
Hắn nói, cho dù nàng gây ra họa gì, đều có hắn gánh vác.
Nhưng...
Ngọc Phù mím môi, dù lang quân nói vậy, nhưng nàng không thể làm thế.
Hắn là Thế tử của Quốc công phủ, là sự tồn tại được vạn người chú ý. Là thê tử của hắn, Ngọc Phù không thể để người khác coi thường.
Nàng muốn cùng hắn sánh vai, muốn đường đường chính chính ở bên hắn.
Nghĩ đến đây, nàng bình tâm lại, cố gắng nhớ lại cảnh tượng mẫu thân dạy nàng cưỡi ngựa năm xưa.
Chỉ là đã qua quá lâu, bây giờ để nàng đứng ở đây, nói không căng thẳng là không thể. Thiếu nữ nắm chặt dây cương trong tay, lật người một cái, cứ thế leo lên lưng ngựa.
Ngọc Phù vạn lần không ngờ, nàng còn chưa ngồi vững, con ngựa này đã như phát điên, không màng tất cả mà lao ra ngoài. Mặc cho nàng khống chế thế nào, tốc độ của con ngựa không những không dừng lại mà còn ngày càng nhanh hơn.
Không lâu sau, bóng dáng của nàng đã biến mất khỏi nơi này.
An Lạc mím môi, trong mắt hiện lên một tia hiểm độc.
Dung Ngọc Phù, ngươi tốt nhất là đừng bao giờ quay lại nữa.
Vào trong rừng, tốc độ của con ngựa vẫn không dừng lại. Ngọc Phù cố gắng hết sức khống chế phương hướng, cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn. Tính khí của con ngựa này hung dữ như vậy, lại khiến nàng nhớ đến con hãn huyết bảo mã mà hồi nhỏ mẫu thân từng nhắc đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)