Vân Ninh cũng quay đầu nhìn về phía người vừa đến.
Người đi ở giữa là một phụ nhân cực kỳ xinh đẹp. Trang điểm trên mặt bà cực kỳ nhạt, lông mày không vẽ, trên mặt cũng không thoa chút phấn son nào, trên môi cũng không đồ son môi, trên đầu chỉ vấn một búi tóc đơn giản. Thân hình bà gầy gò, quần áo cũng cực kỳ giản dị.
Nhưng dù vậy, vẫn khó che giấu được vẻ đẹp của bà.
Mà hơn cả vẻ đẹp của bà là khí chất trên người bà. Bước đi không nhanh không chậm, cho dù nhìn thấy nhiều người trong phòng như vậy, thần sắc cũng không chút thay đổi.
Chỉ thấy bà từ từ đi đến giữa sảnh, đứng bên cạnh Vân Ninh, phúc thân hành lễ: "Lão gia."
Mọi người sôi nổi hành lễ.
Giản nhị gia: "Phu nhân đã về rồi."
Lục Như Kiều cũng không thèm nhìn con gái đang quỳ dưới đất mà đi lên trên, ngồi vào vị trí bên cạnh Giản nhị gia. Sau khi ngồi xuống, bà mới nhìn thoáng qua đứa con gái đang quỳ dưới đất của mình.
Tố di nương: "Phu nhân về thật đúng lúc, túi thơm của Nhị tiểu thư xuất hiện trong phòng của Lăng thế tử, lão gia đang thẩm vấn đấy."
Nghe nói con gái đã làm chuyện này, đáy mắt Lục Như Kiều xẹt qua một tia chán ghét.
"Kết quả thế nào?"
Tố di nương: "Nhị tiểu thư nói chuyện này không phải do nàng làm, lão gia nói muốn điều tra thêm."
Sắc mặt Lục Như Kiều không có bất kỳ gợn sóng nào, dường như chuyện này không liên quan gì đến bà, chỉ nhàn nhạt nói: "Ồ."
Giản nhị gia nhìn thoáng qua phu nhân đang ngồi bên cạnh.
Giản Quân Ninh thấy Tố di nương cố ý đánh tráo câu chuyện, mới đứng ra biện hộ cho muội muội: "Mẫu thân, con có thể làm chứng, chuyện này không phải do nhị muội muội làm, đều là hạ nhân vu khống."
Thái độ của Lục Như Kiều với con trai có vẻ nhiệt tình hơn so với Tố di nương một chút, nói nhiều hơn mấy chữ.
"Ừ, tra ra là tốt rồi."
Sau đó thì không nói gì thêm.
Trong lòng Vân Ninh đột nhiên có chút không thoải mái.
Trong sách nói vị phu nhân đương gia của Giản gia tính tình nhút nhát, ngày ngày trốn ở chính viện không ra khỏi cửa. Giản nhị gia rất ít khi đến chỗ bà, việc quản gia vốn là của bà cũng bị Tố di nương cướp đi mất. Ngoài ra, vì con gái kiêu ngạo, ngỗ nghịch, không học vấn nên bà còn cực kỳ chán ghét nàng nữa. Khi chuyện nguyên chủ vì đưa túi thơm cho nam tử nên bị đưa đến Lục gia, bà cũng không đứng ra nói giúp một lời nào cho con gái của mình cả.
Hiện giờ, bản thân đã ở trong sách, Vân Ninh càng thêm cảm nhận sâu sắc hơn về những điểm này.
Ánh nhìn của Giản nhị gia càng rõ ràng hơn, trong mắt tựa hồ có vài phần tức giận.
"Cho dù chuyện này không phải do Vân Ninh làm, nhưng nàng lại làm mất túi thơm tùy thân, không quản tốt hạ nhân trong viện, cũng nên bị phạt!"
Vân Ninh: “?”
Phụ thân đột nhiên bị thứ gì đó nhập vào hả? Vừa rồi thái độ rõ ràng đã hòa hoãn hơn rất nhiều rồi mà, sao vừa gặp mẫu thân đã lại đột nhiên nổi giận rồi. Hơn nữa, ý của ông ấy là đã nhìn ra được đầu đuôi sự việc, cũng biết nàng bị oan uổng, vậy sao lại đổi giọng muốn phạt nàng nữa! Rốt cuộc nàng nên cảm thấy may mắn vì phụ thân là người hiểu lý lẽ, hay nên oán hận phụ thân vì đã cố ý phạt nàng đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

