Giản nhị gia vừa định đồng ý, lại khi nghe thấy con gái mình quấn lấy Lăng Tử Quan, sắc mặt ông ấy không khỏi trầm xuống.
"Ngươi thật sự quấn lấy Lăng thế tử sao?"
Vân Ninh tưởng rằng chuyện này cứ như vậy mà qua, rất nhanh đã có thể lấy lại sự trong sạch của mình, không ngờ Tố di nương lại đào cho nàng một cái hố to như vậy. Nhưng mà cái hố này nàng lại không cách nào lấp được.
Bởi vì nguyên chủ đích xác đã làm những chuyện đó.
Nếu bắt nàng thừa nhận nàng lại cảm thấy uất ức, dù sao đó cũng là nguyên chủ làm mà. Nhưng nếu không thừa nhận, hiện tại dù sao nàng cũng đã hợp làm một với nguyên chủ rồi, nói không phải nàng làm cũng không ai tin.
Nàng đành phải trầm mặc vậy.
Nàng luôn cảm thấy hành vi của Tố di nương hôm nay rất kỳ quái. Tố di nương dường như nhất định phải chứng thực hành vì lén lút của nàng cho bằng được, để phụ thân đuổi nàng ra khỏi phủ. Theo như trong sách viết, những năm qua tuy Tố di nương và nguyên chủ nhìn nhau không vừa mắt, nhưng vì Tố di nương muốn lợi dụng nguyên chủ để đối phó với nữ chính, cho nên vẫn không hề xuống tay với nguyên chủ.
Nếu Tố di nương muốn đuổi nguyên chủ đi thì có rất nhiều cơ hội, vì sao lại là hôm nay?
Đặc biệt là cái túi thơm đã bị nàng lấy đi kia, nàng rất có khả năng lật lại án. Tố di nương chắc chắn biết điểm này, nhưng vì sao lại tỏ ra gấp gáp như vậy. Chẳng lẽ có chuyện gì đã xảy ra mà nàng không biết sao?
Nhìn thần sắc của con gái mình, Giản nhị gia cũng hiểu là đứa con gái này quả thật đã làm chuyện như vậy rồi, trong lòng thầm tức giận vì con gái của mình lại không biết xấu hổ đến thế.
Nghe Lăng Tử Quan nói như vậy, sắc mặt của Giản nhị gia dần hòa hoãn lại. Sự thật ra sao ông ấy cũng đã nhìn rõ, Lăng thế tử đã có thể ra mặt lấp liếm thay cho con gái mình để giữ gìn mặt mũi cho nàng thì hẳn là sẽ không vì chuyện này mà tức giận với nàng hay khó chịu với Giản gia rồi. Như thế thì hẳn là hắn sẽ không tố cáo với Mạnh tương đâu.
Giờ phút nào Vân Ninh đã có thể yên tâm được rồi. Xem ra tình tiết trong sách về nàng tuy rằng có khả năng sẽ xảy ra, nhưng kết quả lại không nhất định sẽ giống như trong sách. Chỉ cần nàng không làm chuyện trái với lương tâm, nỗ lực thay đổi thì nhất định sẽ không rơi vào kết cục giống như trong sách.
Giản nhị gia cười nói: "Sao có thể trách ngươi được chứ? Chắc chắn là do hạ nhân nói bậy. Là chúng ta trị gia không nghiêm, để thế tử chê cười rồi."
Lăng Tử Quan: "Thúc phụ khách sáo."
Mấy người đang nói chuyện thì tấm mành ở cửa phòng bị vén lên.
Một phụ nhân xinh đẹp cùng mấy vú già từ bên ngoài đi vào.
Nhìn thấy người đến, ánh mắt của Giản nhị gia hơi thay đổi. Trừ ông ta ra, tất cả mọi người đều đứng dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

