Khi Ôn Quả Nhi về đến phòng, thùng tắm trong phòng đã được đổ đầy nước nóng, bên cạnh còn đặt sẵn khăn tắm, xà phòng.
Đường Chiến thấy cô bước vào, nhanh chóng đóng cửa đi ra ngoài.
Ngay sau đó Ôn Quả Nhi liền nghe thấy tiếng nước chảy rào rào ngoài sân.
“Thời tiết âm hai mươi mấy độ, tắm rửa như thế này! Người đàn ông này, hỏa khí đúng là vượng thật!” Ôn Quả Nhi thầm oán.
Nhanh chóng tiến vào không gian, thoải mái ngâm mình trong bồn tắm rắc cánh hoa.
Bước vào phòng tắm, suy đi tính lại, cô vẫn quyết định mặc cho mình một bộ nội y ren màu đỏ rực rỡ tinh xảo, cùng lắm thì nói là mình lén may, cô không muốn để lại nuối tiếc cho đêm tân hôn của mình.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, cô suy nghĩ về một vấn đề quan trọng.
“Có nên dùng biện pháp gì không?” Là một người làm nghề y, cô rất hiểu cách bảo vệ bản thân.
Sau đó nghĩ lại, kiếp trước cô đã sống đến hai mươi lăm tuổi rồi, kiếp này lại có thêm mười tám năm. Cái gọi là thanh xuân tươi đẹp, cô cũng đều đã trải nghiệm qua rồi.
Ở thời đại kết hôn sớm sinh con sớm này, sinh con sớm có lẽ cũng là một chuyện tốt, đợi đến khi cô hai mươi lăm tuổi, bảo bối nhỏ đã năm sáu tuổi rồi, mình đích thị là một bà mẹ bỉm sữa sành điệu.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, cô quyết định thuận theo tự nhiên, chớp mắt ra khỏi không gian.
Bày biện căn phòng thành dáng vẻ như vừa mới tắm xong, sau đó vùi mình vào trong chăn.
“Tự nhiên cảm thấy rất căng thẳng thì phải làm sao?...
Có nên tắt đèn không? Tắt đèn rồi không nhìn rõ thì làm sao?
Có đau lắm không?
Làm bẩn giường chiếu thì làm sao?
Cô nghĩ gì ư? Có thể nói cho anh biết sao? Người đàn ông này là không hiểu thật hay giả vờ không hiểu vậy?
Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, Đường Chiến còn gì mà không hiểu nữa. Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô, từ bình lặng đến cuồng nhiệt, cho đến khi cô say đắm.
Đêm nay, nụ hôn của anh lướt qua từng tấc da thịt cô, cảm nhận sự mềm mại và mỏng manh của cô.
Ôn Quả Nhi bất giác chìm đắm vào nhịp điệu của người đàn ông, cho đến khi cơn đau thấu tim truyền đến, cô mới phản ứng lại, cô đã trở thành vợ của anh.
Lặp đi lặp lại, nước lửa giao hòa. Tỉnh dậy mặt trời đã lên cao.
“Vợ à, em tỉnh rồi?” Chạm phải một đôi mắt tràn ngập sự mong đợi và dịu dàng.
“Mấy giờ rồi?” Cô mệt quá
“Hơn mười giờ rồi, vợ à...” Đường Chiến ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Thấy anh có chuyện muốn nói, nhưng lại có vẻ khó xử, Ôn Quả Nhi không khỏi nghi hoặc, người cũng tỉnh táo hẳn lên:
“Sao thế?” Cô hỏi.
“Vợ à, anh phải về đơn vị rồi.” Đường Chiến tuy không nỡ, nhưng vẫn phải nói ra.
Chết thật! Chuyện quan trọng thế này sao tối qua lại quên mất chứ?!
“Em đi chuẩn bị đồ cho anh.” Nói rồi định đứng dậy, nhưng cơ thể không nghe lời, không thành công!
“Đừng cử động, mẹ chuẩn bị xong hết rồi. Yên tâm, anh nói với mẹ em không khỏe, nghỉ ngơi thêm một lát.”
“Đều tại anh! Làm gì mà lâu thế...” Ôn Quả Nhi thẹn thùng.
“Anh sai rồi, vợ à, anh bị sắc đẹp cám dỗ.” Đường Chiến cúi đầu thì thầm bên tai cô.
Đẹp? Tối qua có tắt đèn không? Bắt đầu thế nào rồi kết thúc thế nào? Còn nữa, bộ ren đỏ của cô đâu? Anh cởi ra kiểu gì? Dù sao thì bây giờ cô cũng đang không mảnh vải che thân!
Ôn Quả Nhi vội vàng lục tìm trên giường, còn vùi đầu vào trong chăn tìm một vòng.
“Đang tìm cái này à?” Đường Chiến rút chiếc áo rực rỡ từ dưới gối ra.
“Anh, sao anh biết cởi cái này.” Lúc này trong đầu cô hiện lên vô số suy nghĩ.
“Nghĩ linh tinh gì thế?! Trước kia làm nhiệm vụ ở nước ngoài, có chiến hữu tò mò không biết đây là thứ gì, còn gây ra chuyện cười, cả đội bọn anh đều được phổ cập kiến thức này.
Tối qua mới biết, mặc trên người vợ lại đẹp đến thế.”
Đường Chiến thấp giọng khen ngợi, trên khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười mãn nguyện.
Cho đến khi thời gian thực sự không thể kéo dài thêm được nữa.
“Vợ à, anh phải đi rồi, xe bò của ông Vương đang đợi rồi, đợi anh sắp xếp xong sẽ đến đón em.” Cuối cùng Đường Chiến cũng đành phải mở lời.
“Mang theo thuốc trong ngăn kéo đi.” Đây là thứ cô đã chuẩn bị sẵn cho anh từ lâu.
“Được.”
Đường Chiến cắn răng bước về phía trước không quay đầu lại, anh sợ mình vừa quay đầu lại sẽ không nỡ rời đi.
Tiểu Bạch đuổi theo đến cửa, sủa a u hai tiếng trầm thấp, rồi lại quay về ổ của nó, ngơ ngẩn nhìn Ôn Quả Nhi trên giường đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


