Liễu Ngọc Như ngẩn người, nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của đối phương, một lát sau mới hiểu ý hắn, nàng ngượng ngùng, cúi đầu mím môi, xoay đầu đi rót canh giải rượu cho hắn: “Đừng ngồi xổm nữa, lên uống canh giải rượu.”
“Ta không dậy đâu.”
Cố Cửu Tư ngồi xổm trên mặt đất, giơ tay ôm eo Liễu Ngọc Như làm nũng: “Nàng không nhớ ta, ta không đứng dậy.”
Liễu Ngọc Như dở khóc dở cười, nàng duỗi tay đỡ Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư vẫn không nhúc nhích, Liễu Ngọc Như không còn cách nào, giơ tay chọc đầu hắn, cười nói: “Nhớ chàng nhớ chàng, lên được chưa?”
Cố Cửu Tư có được lời này, nâng một bàn tay lên, ý bảo Liễu Ngọc Như kéo hắn. Liễu Ngọc Như giơ tay kéo hắn lên theo ý hắn, Cố Cửu Tư ngả vào người Liễu Ngọc Như, cả người ghé sát vào. Liễu Ngọc Như thấy hắn dựa vào mình như mềm xương, nàng đẩy hắn nói: “Đừng chơi xấu, đi lên.”
“Ta rất nhớ nàng.”
Hắn nhỏ giọng nói, nhận canh giải rượu từ tay Liễu Ngọc Như, hắn uống canh xong, nhắm mắt lại dựa vào Liễu Ngọc Như, dịu dàng nói: “Hôm nay tách ra với nàng, ta rất nhớ nàng. Chỉ là quá nhiều việc, nhưng trái tim ta vẫn luôn nhớ nhung.”
“Nhớ làm gì? Không phải không gặp mà.”
Liễu Ngọc Như để hắn dựa vào đùi mình, giơ tay bóp huyệt Thái Dương cho hắn.
“Buổi sáng uống rượu giao bôi với nàng,” Cố Cửu Tư lẩm bẩm, “cảm thấy, bản thân như mới chân chính thành thân.”
“Nói hươu nói vượn,” Liễu Ngọc Như cười nhẹ, “chúng ta thành thân lâu rồi.”
Cố Cửu Tư nâng một bàn tay lên đặt xuống gối đầu, nhắm hai mắt lại nắm lấy một bàn tay của nàng, sau đó chậm rãi mở to mắt ra, nhìn nàng cười.
“Trong lòng ta không tính,” hắn dịu dàng nói, “Chúng ta vẫn còn một chuyện rất quan trọng chưa làm, sao có thể tính chứ?”
Liễu Ngọc Như nghe Cố Cửu Tư nói vậy, tức khắc hiểu ra hắn đang nói gì, mặt nàng chợt đỏ lên, không dám nói câu nào nữa. Cố Cửu Tư ngắm ngón tay nhỏ dài trắng nõn của nàng, vẻ mặt thản nhiên: “Thật ra mấy ngày nay ta rất sợ hãi, ta nghĩ, nếu hai ta cứ bị chôn vùi ở đây như vậy thì rất đáng tiếc. Trước kia ta cảm thấy sống chết chẳng là gì, nhưng hôm nay lại phát hiện, ta muốn sống lâu hơn.“
“Những gì ta đồng ý với Văn Xương ta vẫn chưa làm được, tâm nguyện của ta vẫn chưa chấm dứt, quan trọng nhất là,” Cố Cửu Tư cười, nâng mắt nhìn nàng, trong mắt có vẻ bất đắc dĩ, “Ta vẫn chưa sống đủ với nàng.”
“Ta vẫn còn rất nhiều nơi chưa đi qua, rất nhiều việc chưa làm được, ta đều muốn làm với nàng. Ta còn muốn có mấy đứa con, hai chúng ta cùng nuôi nấng bọn nhỏ, cùng nhìn bọn nhỏ lớn lên. Ta sẽ làm một phụ thân tốt, ta nghĩ kỹ rồi, trở về ta phải luyện chữ cho đẹp lên, tránh cho sau này bọn nhỏ chê chữ ta xấu.”
“Ngọc Như,” giọng Cố Cửu Tư có chút mỏi mệt, “Ta muốn về nhà.”
“Nhanh thôi.” Liễu Ngọc Như trấn an hắn, Cố Cửu Tư lắc đầu, hắn chậm rãi nói, “Đường vẫn còn rất dài.”
“Sao vậy?”
Liễu Ngọc Như cảm thấy kì lạ: “Phạm đại nhân lấy được Đông Đô, đến lúc đó thiên hạ quy thuận, chàng có công theo vua, đến lúc đó xin Phạm đại nhân để chàng đến Dương Châu, không phải là được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)