Hai người căng thẳng cả ngày, đều rất mệt mỏi, Cố Cửu Tư đi nghỉ ngơi trước, Liễu Ngọc Như rửa mặt chải đầu xong cũng lên giường, nàng dựa vào ngực Cố Cửu Tư, đột nhiên nhớ ra: “Vì sao hôm nay chàng lại để Diệp đại ca quản lý? Huynh ấy vừa đến Vọng Đô, không sợ huynh ấy không làm mọi người tin phục sao?”
“Mấy quan viên trong thành Vọng Đô ta biết rõ,” Cố Cửu Tư nhắm mắt, bình tĩnh nói, “Người làm tốt đều bị Phạm Hiên mang đi rồi, còn lại vài quan viên bình thường, bọn họ không chịu đựng nổi hoàn cảnh này, nếu để bọn họ quản lý, có lẽ đến lúc đó ta sẽ gặp khó khăn, tất cả bọn họ sẽ đầu hàng, bọn họ hàng rồi, Lương Vương vào thành, nàng và cha nương là người nhà của tướng lãnh, e là không trốn thoát.”
Cố Cửu Tư bình tĩnh nói: “Ta hiểu rất rõ bản lĩnh và phẩm tính của Diệp Thế An, giao việc cho huynh ấy, dù ta chiến bại, huynh ấy cũng sẽ thủ thành mà không tiếc bất cứ giá nào. Hơn nữa đối với việc thủ thành, trước kia Diệp Thế An đi theo thúc phụ huynh ấy để mở mang kiến thức, huynh ấy lại là người thông minh, để huynh ấy quản lý còn tốt hơn mấy kẻ vô dụng chỉ biết bỏ túi riêng kia nhiều. Còn chuyện huynh ấy có thể để mọi người tin phục hay không, không phải còn có nàng sao?”
Nghe Cố Cửu Tư nhắc đến mình, Liễu Ngọc Như bất đắc dĩ: “Ngay cả ta mà chàng cũng tính kế sao?”
“Đâu phải tính kế,” Cố Cửu Tư thở dài, “Đây là hiểu biết.”
Liễu Ngọc Như nghe vậy bật cười, nàng dựa vào hắn, nói tiếp: “Vậy hôm nay chàng lao ra khỏi thành như vậy là tính được bọn chúng sẽ lui binh?”
“Thử một lần thôi.”
Cố Cửu Tư nhắm mắt lại, hờ hững nói: “Căn bản lúc bọn chúng đến là trong thành chưa chuẩn bị gì, nếu trực tiếp công thành, thành trì tất phá không thể nghi ngờ. Ta tính toán, Lương Vương được ăn cả ngã về không như vậy, tất nhiên toàn quân đều sẽ hoảng sợ, vô cùng thận trọng. Cho nên ta cố ý mang binh ra ngoài, bày trận ở phía trước, để bọn chúng cho rằng ta đã biết tin. Sau đó ta lại mắng bọn chúng, tiếp theo làm bộ chiến bại chạy trốn, thời điểm Lương Vương truy kích, ta để bọn chúng đến gần vẫn không bắn tên, hoàn toàn như muốn dụ dỗ bọn chúng vào thành, diễn kịch như vậy, Lương Vương sẽ sợ hãi, cho rằng Phạm đại nhân đã sớm nhận được tin tức, cố ý mai phục chờ bọn chúng ở chỗ này, chỉ là lúc trẻ ta không có kinh nghiệm, diễn kịch quá cường điệu, để bọn chúng nhìn ra cơ hội.”
Liễu Ngọc Như nghe vậy, cuối cùng cũng hiểu vì sao hôm nay Lương Vương lui binh ở một dặm cuối cùng.
Cố Cửu Tư đang diễn kịch, sao Lương Vương không phải đang thử? Nếu lúc ấy người trong thành biểu hiện ra ý cản trở, có lẽ Lương Vương sẽ kiên định quyết tâm đánh lại đây. Chỉ là Cố Cửu Tư kiên trì đến dặm cuối cùng vẫn không bắn tên, lúc này mới thực sự khiến Lương Vương bất an lui binh.
“Đây là cơ hội quyết định cuối cùng của Lương Vương, không chỉ có phải chiếm được Vọng Đô, hắn ta còn không thể tổn thất quá nghiêm trọng,” Cố Cửu Tư hơi buồn ngủ, “Nếu không, đến lúc đó Phạm Hiên đánh trở về, căn bản hắn ta không có cơ hội liên hệ với Bắc Lương và chống lại Phạm Hiên, vậy hắn công dã tràng rồi. Nhưng hắn ta không thể không chiếm Vọng Đô, cho nên bây giờ hắn ta đang chờ thời cơ tiến công tốt nhất, thời điểm đến, bọn chúng sẽ động thủ.”
Nói rồi Cố Cửu Tư mở mắt ra, hắn giơ tay vỗ lưng Liễu Ngọc Như, miễn cưỡng cười: “Có điều nàng đừng sợ…”
“Ta không sợ.” Liễu Ngọc Như quyết đoán mở miệng, nàng ôm lấy Cố Cửu Tư, nghe tiếng tim Cố Cửu Tư đập, dịu dàng nói, “Mưa gió đến rồi, chàng ở bên ta, ta không sợ chút nào.”
Cố Cửu Tư ngẩn người, hắn mím môi, cuối cùng không nói gì cả, hắn thở dài, duỗi tay ôm lấy Liễu Ngọc Như.
“Ta nợ nàng một hôn lễ.”
Mặt Liễu Ngọc Như đỏ lên, thấp giọng lên tiếng, không nhiều lời.
Người thì luôn phải có hi vọng.
Lúc hai người đi ngủ, trên thành lâu lại vô cùng náo nhiệt, toàn bộ cô nương trong thành Vọng Đô đều lên trên thành lâu, hát khúc Kinh Châu, vui vẻ nói cười trên thành lâu. Các nàng ấy hát múa gọi binh lính ngoài thành, có vài binh lính ngoài thành bị ồn ào không ngủ được, hơn nửa đêm, thấy cô nương đứng trên thành lâu, lụa mỏng bọc thân, càng không ngủ được.
Bọn họ đã chinh chiến ở ngoài hơn nửa năm, đặc biệt là mấy tháng này, vội vàng hành quân, hầu như không gần nữ sắc, giờ phút này nhìn các nữ nhân trên thành lâu, vài người gan lớn không nhịn được bèn đến gần để nhìn cho rõ hơn.
Mọi người nghe khúc quê hương, nhìn nữ nhân phía xa, nằm trên nền đất lạnh lẽo, bỗng nhiên cảm thấy mờ mịt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
