Vương Mai không nói chuyện, một lúc sau, bà thở dài: “Nếu chủ nhân muốn phạt ta thì nói sớm là được, ta cũng không phải là người không nhận lỗi, đi một đường vòng lớn như vậy, thật sự làm người khác khó hiểu.”
“Sự việc là ta và Tống Hương làm,” Vương Mai nhìn Liễu Ngọc Như, trong mắt có vài phần áy náy, “Chúng ta đi theo Cố gia ngàn dặm xa xôi tới U Châu, lại nửa điểm tốt cũng không có, trong nhà Hương tỷ có khó khăn, già trẻ lớn bé trong nhà ta cũng trông cậy vào ta, chủ nhân, chuyện này sẽ không có lần sau, nể tình ta ở Cố gia vài thập niên rồi, cho chút mặt mũi đi.”
“Ta đã rõ ràng chân tướng của chuyện này rồi ,” Liễu Ngọc Như bình tĩnh nói, “Ta vốn cho rằng chẳng qua dì bán chút hàng giả mà thôi, sau đó mới phát hiện, dì không chỉ đưa phương thức điều chế trong tiệm ra ngoài mà còn trộm cướp tài sản, giả danh cửa hàng chúng ta ở ngoài lừa bịp.”
“Chủ nhân,” Vương Mai vừa nghe lời này thì vội vàng quỳ xuống, “Đây đều do Hương tỷ trả thù ta nên mới nói bậy! Có chứng cứ không?” Bà gấp gáp nói, “Không chứng cứ thì sao có thể xem thật?”
“Dì biết là Hương tỷ cáo trạng dì nữa?” Liễu Ngọc Như mỉa mai, nàng vẫy tay, Cố Cửu Tư vội vàng đưa tờ khẩu cung qua, đối với việc Cố Cửu Tư thức thời như vậy, Liễu Ngọc Như nhịn không được ngẩng đầu nhìn hắn một cái, mấp máy môi muốn cười rồi lại nén lại, nàng ném tờ khẩu cung qua đó, bình thản nói: “Tự xem đi.”
Vương Mai không cần xem.
Người bị bắt chính là tình nhân của bà, Vương Mai rất rõ ràng hắn biết bao nhiêu việc. Vương Mai không nói lời nào, Liễu Ngọc Như thở dài: “Dì Mai, dì ở Cố gia nhiều năm như vậy, ta vẫn không rõ tại sao dì lại làm vậy chứ?”
“Tại sao ta làm vậy?” Vương Mai cười thành tiếng, bà đột nhiên tăng âm lượng phẫn nộ quát, “Tại sao ta như vậy, sao ngươi không hỏi thử chính ngươi đi?!”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, mọi người lại sửng sốt, Vương Mai nhìn Liễu Ngọc Như gấp gáp nói: “Ngươi cũng biết ta ở Cố gia nhiều năm như vậy, ta hơn mười tuổi đã đi theo đại phu nhân, đại phu nhân bảo ta tới U Châu, ta không nói hai lời đi theo, các ngươi bảo bọn ta đi, nói muốn giải tán tất cả hạ nhân, bọn ta cũng đi. Các ngươi cầu xin bọn ta trở về, ta và Hương tỷ đã trở lại, kết quả thì sao?!”
Vương Mai nâng ngón tay chỉ vào Vân Vân: “Ngươi tìm đồ chơi này tới quản lý bọn ta?!”
“Dì có ý gì?” Vân Vân bị chỉ như vậy thì nổi giận.
Vương Mai nhìn Vân Vân, mỉa mai nói: “Ngày thường mọi người ai cũng không dám nói, vậy hôm nay chúng ta nói cho rõ đi, dù sao ta đã nhìn ra người muốn giết gà dọa khỉ, muốn đưa ta đến quan phủ đúng không? Đưa thì cứ đưa, cùng lắm thì đôi tay của ta bị chém rồi thì từ đây không làm nghề này nữa, nhưng Liễu Ngọc Như ơi ta nói cho ngươi biết, cho dù hôm nay ngươi giết chết ta, thì ngươi cho rằng Hoa Dung có thể tiếp tục yên ổn sao? Tiểu cô nương này có tính tình thế nào? Bắt nạt kẻ yếu lừa trên gạt dưới, cái gì cũng không biết chỉ biết chỉ huy bừa. Lần trước người đặt hai đơn hàng, kỳ thật chúng ta làm không xong đơn hàng thứ nhất, nàng ta còn nói với ngươi chúng ta có thể nhận đơn hàng thứ hai, vì thế các ngươi lại nhận thêm đơn hàng ba trăm hộp, cuối cùng tới hạn nộp đơn kia, nàng ta lại đổ chuyện này lên đầu bọn ta, tìm người chịu phạt cho ngươi xem rồi nói chúng ta lười biếng. Kỳ thật gần một tháng nay ngày nào bọn ta chỉ ngủ hai canh giờ mà thôi!”
“Dì nói hươu nói vượn!” Vân Vân phẫn nộ đập bàn, mặt nàng đỏ lên thở hổn hển, cố gắng khắc chế cảm xúc nói: “Tiểu thư, không phải như thế, ta không làm loại chuyện như vậy!”
Liễu Ngọc Như bị Vương Mai lẫn lộn thật giả thì ngây ngốc cả người, nàng không nói gì cả, chỉ nghe Vương Mai cáo trạng Vân Vân, Vân Vân đứng bên cạnh nàng rơi nước mắt, Liễu Ngọc Như nghe Vương Mai than khổ, một lúc sau, nàng nhìn Tống Hương nói: “Hương tỷ, dì Mai nói có phải sự thật không?”
Tống Hương bị Vân Vân kéo, một lúc sau, nàng thở dài: “Mọi người ai cũng có chỗ khó xử của bản thân.”
Tống Hương có chút khó xử nói: “Vân Vân không hiểu trình tự làm việc, mọi việc đều tưởng tượng ra rồi làm, lúc gặp khó khăn cũng không biết. Muội ấy một lòng hướng về người, ngày thường bản thân cũng chẳng ngủ đủ vì luôn bận rộn lo cho cửa hàng. Cho nên phương pháp không đúng, nhưng dựa vào thời gian cũng có thể đền bù. Nhưng muội ấy còn trẻ mà bọn ta thì không còn trẻ nữa, cứ làm mà không nghỉ ngơi như vậy tất nhiên sẽ có bất mãn.”
Vân Vân nghe lời này thì ngơ ngác, Tống Hương ngẩng đầu nhìn thoáng qua Vương Mai, lại cúi đầu nói: “Không có khoa trương như dì Mai nói, nhưng cũng xác thực là như thế. Chỉ là Vân Vân cũng không phải ý xấu……”
“Ta hiểu.” Liễu Ngọc Như thở dài lên tiếng, nàng có chút mệt mỏi.
Nàng vốn tưởng giải quyết Tống Hương và Vương Mai thì chuyện của Hoa Dung sẽ được giải quyết. Nhưng hôm nay mới phát hiện, đây là một chuỗi nối tiếp một chuỗi, ngươi vừa kéo ra là có thể thấy vô số việc bị đưa ra ánh sáng.
Mà khi những việc này bị lộ ra, kỳ thật đều là nàng vô năng và vô tri.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)