“Sao chàng ở chỗ này?”
Liễu Ngọc Như rốt cuộc đã phản ứng lại, Cố Cửu Tư che chắn cho nàng, liên tiếp chém hai người, sau đó quay đầu ngựa lại dẫn nàng rời khỏi cuộc chiến.
Lúc Cố Cửu Tư xuất hiện, Mộc Nam đã dẫn người vọt tới trước mặt Diệp Thế An bảo vệ Diệp Thế An và Diệp Vận, Cố Cửu Tư bên này có mấy chục người, đối phương chỉ có mười mấy người, Cố Cửu Tư không cần ra tay, người đuổi giết Liễu Ngọc Như liên tiếp tháo chạy.
Cố Cửu Tư dẫn Liễu Ngọc Như tới nơi an toàn, lúc này mới nói: “Ta vẫn luôn chờ nàng, ban đêm vừa lúc đi ngang qua, nghe thấy âm thanh thì chạy tới xem thử.” Dứt lời, hắn cười nói, “Không ngờ, đúng thật là nàng.”
Tay hắn còn vờn quanh eo nàng, hắn nghiêng mặt lẳng lặng nhìn nàng, trong mắt hắn như có đá quý, tất cả đều là bóng dáng của hắn, nhìn một cái khiến nàng không dời ánh mắt được. Nàng cảm thấy trong lòng có cảm xúc hỗn loạn, nhưng đối phương cực kỳ khắc chế, hai người cứ như vậy lẳng lặng nhìn nhau, qua một lúc, hắn mới khàn khàn nói: “Gầy rồi.”
Liễu Ngọc Như không biết vì sao, nàng cảm thấy tim đang đập sắp dừng lại, nhịn không được hơi đỏ mặt, nàng sợ hắn phát hiện ra cảm xúc của nàng, nàng quay đầu đi, nhỏ giọng nói: “Bôn ba bên ngoài, tất nhiên sẽ gầy đi rồi.”
Dứt lời, nàng chuyển ánh mắt tới phía trước, thực lực hai bên chêch lệch quá lớn, những sát thủ đó vừa giao chiến chưa được bao lâu đã thối lui về sau, Mộc Nam dẫn Diệp Thế An và Diệp Vận đi tới chỗ Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như, Diệp Vận đã ngất đi, Mộc Nam cõng nàng ta, mà Diệp Thế An cũng mang theo thương tích, đi đường khập khiễng.
Diệp Thế An thấy Cố Cửu Tư nên nỗ lực hành lễ, Cố Cửu Tư xoay người xuống ngựa hành lễ lại với Diệp Thế An, sau đó cung kính nói: “Thế An huynh một đường vất vả, thời gian này, nội tử đã để người thêm phiền phức rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)