Nghe được lời này, tất cả mọi người đều ngây ngốc.
Nghe được lời này, lúc này mọi người mới an tĩnh lại.
Diệp Thế An trốn ở chỗ tối, hắn nhìn thoáng qua nơi xa đã thấy thị nữ của Diệp Vận vội vàng đuổi lại đây, cúi đầu đi đến bên người Diệp Thế An, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư nói người đi trước.”
“Muội ấy ở đâu?”
“Tiểu thư biết Lạc Tử Thương khóa thành, nói nàng ấy nghĩ cách.”
Diệp Thế An cắn chặt răng: “Muội ấy có thể có biện pháp nào!”
Dứt lời, hắn hít sâu một hơi, âm thầm kêu ám vệ tới, lập tức dặn dò: “Nhanh chóng đi tìm tiểu thư, không tiếc giá nào tiểu thư lại đây!”
“Vậy người……”
“Ta không cần lo!”
Diệp Thế An nâng tầm mắt nhìn về phía ám vệ: “Bảo vệ tiểu thư, có biết không!”
Ám vệ không dám nhiều lời, đáp lời xong thì đi ra ngoài.
Diệp Thế An nhìn thoáng qua chung quanh, mọi người và Lạc Tử Thương đang giằng co. Chính vào lúc này, trong đám người đột nhiên bộc phát ra một tiếng thét kinh hãi, lại là một đám người bịt mặt đột nhiên nhằm vào những quan binh đó, không nói hai lời, nâng đao chém lên!
“Đi mau!”
“Xông lên!”
“Dương Châu sắp loạn rồi, đi ra ngoài rồi nói!”
Chung quanh hét lên hỗn loạn, rốt cuộc Diệp Thế An không chịu nổi nữa, hắn phóng tới cửa thành.
Lạc Tử Thương đứng trên ngựa, từ trong đám người lập tức bắt giữ Diệp Thế An, lớn tiếng nói: “Bắt lấy hắn!”
Mọi người ập vào Diệp Thế An, nhưng cũng chính vào lúc này, ở nơi xa vang lên âm thanh lớn cực kỳ, ánh lửa phóng lên cao.
“Công tử,” người bên cạnh sốt ruột nói với Lạc Tử Thương, “Là hướng kho lúa.”
Sau đó âm thanh lớn thứ hai vang thêm lần nữa: “Công tử, là hướng kho binh khí.”
“Địch tập, địch tập!”
Cũng không biết là ai kêu lên, lúc này cư dân bên trong thành Dương Châu ồ ạt chạy ra ngoài, hướng tới cửa thành.
“Mở cửa, đại nhân, cầu xin người để chúng ta đi ra ngoài đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)