Cố Cửu Tư nghe được lời này thì cả người có chút ngốc, hắn vội nói: “Tự ta có biện pháp, nàng nếu vì ta……”
“Ta không vì chàng.”
Liễu Ngọc Như ngồi xuống thương lượng với Cố Cửu Tư: “Trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, nếu chàng không phải phu quân ta, ta đã sớm tới cửa bàn chuyện làm ăn này với chàng, Cố đại nhân,” Liễu Ngọc Như nhìn hắn, nghiêm túc nói, “Chàng hiện tại cầm nhiều tiền như vậy cũng phải tìm người xử lý. Chàng ở quan trường đích xác am hiểu, nhưng kinh thương là một chuyện khác, chàng lại chưa chắc có năng lực này. Số người chàng có thể sử dụng phần lớn không có tài cán này, có tài cán này thì chàng cũng không thể yên tâm. Sao không để ta đi, chàng giao cho ta một số tiền, mọi người cùng nhau kiếm tiền thì sao?”
Cố Cửu Tư nhìn Liễu Ngọc Như nghiêm túc ở trước mặt, một lúc sau, hắn nhẹ nhàng mỉm cười: “Nàng muốn bao nhiêu?”
“Chàng cho ta tiền vốn, lợi nhuận 10%, tất cả do ta giữ.”
“Nếu thiếu,” Liễu Ngọc Như nghiêm túc đáp, “Thiếu bao nhiêu ta bổ sung bấy nhiêu. Nhất thời bổ sung không được thì lấy cả đời bổ sung.”
Cố Cửu Tư trầm mặc, sau một hồi, hắn cười khổ: “Liễu Ngọc Như, không có ai buôn bán như nàng vậy. Ai cũng không dám nói bản thân nhất định có thể kiếm tiền, nàng lập quân lệnh như vậy có chút ngốc.”
“Không phải đối với ai ta cũng ngốc như vậy,” Liễu Ngọc Như cười cười, “Chỉ vì chàng là tướng công ta, tiền này xảy ra chuyện chàng phải chịu trách nhiệm, ta phải sắp xếp con đường cho chàng.”
Cố Cửu Tư nghe lời này thì nhịn không được cong khóe miệng, nhưng hắn ho nhẹ một tiếng, lại nói: “Nếu ta là tướng công nàng, vậy chuyện này ta phải từ góc độ tư nhân quản nàng một chút. Nàng muốn đi ra ngoài ta không ngăn cản, nhưng nàng phải nói cho ta biết rõ nàng muốn đi như thế nào, kế hoạch là gì, hành trình lộ tuyến như thế nào, ta phải bảo đảm nàng đi ra ngoài không sao, ta mới có thể để nàng qua đó.”
“Ngọc Như,” hắn giơ tay vuốt tóc nàng, ôn nhu nói, “Nàng đừng cảm thấy ta quản quá nhiều, chỉ là điểm này, ta đích xác không nhường được.”
“Sao ta lại có thể cảm thấy chàng quản quá nhiều.” Liễu Ngọc Như cười cười, “Giao nhiều tiền như vậy trong tay ta, nếu ngay cả mạng của bản thân cũng không giữ được, sao chàng có thể yên tâm?”
“Chàng đi huyện nha trước đi,” Liễu Ngọc Như giơ tay sửa sửa quần áo cho hắn: “Ta sẽ viết rõ ràng những gì ta tính toán cho chàng biết. Chàng cũng không cần lo ta là phu nhân chàng, nếu chàng cảm thấy biện pháp này được thì giao tiền cho ta, ta xử lý giúp chàng. Nếu cảm thấy không được, vậy thì thôi.”
Cố Cửu Tư đáp lại, cười cười nói: “Ta đi trước đây.”
Hai người nói xong, Cố Cửu Tư ra khỏi nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)